Nữ tử mặc váy xanh lá đột nhiên giòn tan nói:
- Cửu Thiên Dao Đài chúng ta có không ít kiếm phổ về kiếm ý nha.
Lạc Thanh Chu đột nhiên nhớ tới Lục Mạch Thần Kiếm lúc trước hắn truyền thụ cho sư thúc.
Lúc trước hắn không dưỡng ra kiếm ý, cho nên không có cách nào phóng thích.
Bây giờ...
Thần niệm hắn vừa động, thu hư ảnh chủy thủ trước người vào trong cơ thể, lập tức thúc dục hồn lực, bao bọc đạo kiếm ý kia, theo kinh mạch huyệt khiếu, rất nhanh đã vọt tới ngón trỏ.
Lúc này, Phấn Du tiên tử đứng trước người hắn mở miệng nói:
- Ngươi chủ tu quyền pháp, chỉ có người tu kiếm, hơn nữa trong cơ thể dưỡng ra kiếm ý, kiếm ý và tu vi của bản thân dung hợp, mới có thể phóng thích, hơn nữa cần dùng kiếm phù hợp mới có thể phóng thích.
Nữ tử mặc váy xanh lá vội vàng lại giòn tan nói:
- Cửu Thiên Dao Đài chúng ta, có rất nhiều bảo kiếm nha.
Lạc Thanh Chu không nghe các nàng nói chuyện, lúc này tất cả lực chú ý của hắn đều ở trong cơ thể đang không ngừng vận chuyển nội lực và kiếm ý.
Cuối cùng, nó tụ đến ngón trỏ bên bàn tay phải của hắn.
Huyệt đạo trong ngón trỏ, phồng lên nóng rực.
Lạc Thanh Chu hít sâu một hơi, đột nhiên bộc phát ở đầu ngón tay.
Lục Mạch Thần Kiếm, Thương Dương kiếm.
Vụt.
Đột nhiên, một đạo kiếm khí màu xanh từ ngón trỏ của hắn bay ra, ngay lập tức liền vọt ra ngoài mấy trăm thước, bắn vào một tảng đá.
Phanh.
Khối nham thạch khổng lồ kia trong nháy mắt bị chém thành hai nửa.
Vết cắt bóng loáng, tựa như do thần binh lợi khí cắt.
Bốn tiên tử Cửu Thiên Dao Đài bên cạnh đều lắp bắp kinh hãi.
Lạc Thanh Chu bắn một kiếm ra, trong lòng đã chắc chắn cũng trở nên tự tin hơn, đột nhiên lại vươn ngón cái, ngón giữa, ngón áp út...
Thiếu Thương Kiếm! Trung Trùng kiếm! Quan Trùng kiếm.
Xuỳ! Xuỳ! Xuỳ.
Kiếm khí màu lam, đỏ, tím, đều bắn ra.
Cách đó mấy trăm thước, khối đá vừa bị hắn cắt thành hai nửa, rất nhanh đã hóa thành mảnh vụn, rơi xuống sườn núi...
- Kiếm ý này quả nhiên lợi hại, lại có thể trực tiếp dung hợp với tu vi của ta.
Trong lòng Lạc Thanh Chu âm thầm kích động.
Nhưng đột nhiên, hắn nhớ lại những giấc mơ của mình.
Có phải Nguyệt tỷ tỷ giúp đang giúp hắn không?
- Sở Sở, ngươi... Đây là chỉ kiếm?
Nữ tử váy xanh kinh ngạc nói.
Những nữ tử khác, cũng đều có vẻ mặt không thể tưởng tượng nổi.
Nữ tử váy tim nghi ngờ nhìn hắn nói:
- Trước đây ngươi không thể nào không có kiếm ý được. Làm sao mới thu một kiếm ý đã có thể phóng thích ra uy lực như vậy, hơn nữa còn dùng ngón tay?
Nữ tử váy xanh lá mở to hai mắt giòn tan nói:
- Sư phụ nói, chỉ có kiếm tu Hóa Thần Cảnh hậu kỳ, kiếm ý hình thành trong cơ thể mới có thể tu luyện chỉ kiếm công pháp. Sở Sở, tu vi của ngươi mới tới Phân Thần cảnh hậu kỳ, nhưng tại sao có thể... Còn nữa, công pháp này của ngươi là gì? Nhìn thật ngầu nha.
Lạc Thanh Chu không trả lời, thu hồi kiếm ý, cảm giác hồn lực trong cơ thể tiêu hao không ít, thần niệm vừa động, hư ảnh chủy thủ kia lại đi ra khỏi cơ thể, một lần nữa hiện lên trước người hắn.
- Phấn Du tiên tử, ta cắm thẳng vào vỏ kiếm trên mặt mặt đất sao?
Hắn muốn nhanh chóng phá trận, trở về thật nhanh.
Hắn có rất nhiều vấn đề muốn hỏi Nguyệt tỷ tỷ, đồng thời, còn muốn trao đổi tâm đắc về kiếm ý với sư thúc.
Phấn Du tiên tử phức tạp nhìn hắn, nói:
- Lớn hơn một chút nữa mới được.
Lạc Thanh Chu nhìn vỏ kiếm trên mặt đất, đánh giá độ lớn nhỏ, thần niệm vừa động, kiếm ảnh trước người lập tức tăng lên đến hai thước, lập tức cắm vào vỏ kiếm.
Ông——-.
Một trận kiếm minh, đinh tai nhức óc.
Lập tức, mặt đất đột nhiên sáng lên một cột sáng màu vàng, bắn về phía hào quang trận pháp trên đỉnh đầu.
Toàn bộ sơn cốc đột nhiên bắt đầu rung chuyển.
Tám hướng cộng thêm chín chữ lớn màu vàng tọa trấn trong trung cung, đột nhiên nở rộ ra hào quang chói mắt.
Tiếp theo, chín con rồng vàng hiện lên trên màn hào quang, đồng thanh ngâm dài.
Dị tượng kéo dài suốt nửa nén hương.
Hào quang bao phủ cả sơn cốc, rốt cục kêu rên một tiếng, chậm rãi biến mất.
Đồng thời, cỗ khí tức cường đại đè lên đỉnh đầu mọi người cũng đột nhiên biến mất.
- Trận pháp được phá rồi.
- Tiên tử Cửu Thiên Dao Đài quả nhiên lợi hại! Ngay cả trận pháp trong thập đại trận pháp thời kỳ thượng cổ này cũng có thể phá giải.
- Chúng ta rốt cục không cần chờ chết ở chỗ này nữa rồi.
Đám tu luyện giả trong cốc thấy một màn này, đều kích động không gì sánh được.
Phấn Du tiên tử nhìn về phía sườn núi phía đông, nơi đó xuất hiện một quang môn, mở miệng nói:
- Lối ra ở sườn núi phía đông, mọi người tranh thủ thời gian đi ra ngoài.
Vừa nghe lời này.
Chúng tu luyện giả tựa hồ như sợ tòa trận pháp đáng sợ này lần nữa khởi động, cuống quít tranh nhau vọt tới sườn núi phía đông.