Lạc Thanh Chu thấy một màn này, hỏi:
- Phấn Du tiên tử, còn có thể mang đạo kiếm ý này ra ngoài?
Phấn Du tiên tử nhìn mặt đất một cái, nói:
- Nếu bây giờ ngươi lấy ra, trận pháp tạm thời sẽ không mở ra nữa.
Lạc Thanh Chu nghe vậy, ý định đang muốn dùng thần niệm lấy ra, do dự một chút, nói:
- Vẫn nên chờ bọn họ ra ngoài hết rồi nói sau.
Sau đó hắn lại nhìn xuống phía dưới nói lớn:
- Sư phụ, lão tổ, Lạc tiền bối, các ngươi đi ra ngoài trước, ta sẽ ra sau.
Lúc này, ở dưới tảng đá chỉ có mấy người Tử Hà tiên tử còn đứng ở nơi đó.
Những người tu luyện khác đều gấp gáp rời đi.
Trang Chi Nghiêm nói vọng lên:
- Phi Dương, chúng ta không vội, chờ ngươi cùng đi.
Lạc Thanh Chu không nói gì nữa.
Phấn Du tiên tử lại nhìn hắn một cái, dưới ánh mắt thúc giục của các tỷ muội khác, chỉ đành mở miệng nói:
- Ngươi thật sự không suy nghĩ việc đi Cửu Thiên Dao Đài chúng ta làm khách trước sao?
Hồng Diên vội vàng nói:
- Chỉ đến làm khách, tuyệt đối sẽ không miễn cưỡng ngươi làm cái gì, chúng ta có thể cam đoan.
Những nữ tử khác, cũng đều nhìn hắn.
Lạc Thanh Chu chắp tay, thái độ vẫn kiên quyết nói:
- Đa tạ các vị tiên tử, chỉ là ta bị nhốt ở đây nhiều ngày, lúc này lòng như lửa đốt, thật sự không thể đi nơi khác.
Năm người nghe vậy, liếc nhau một cái, đều trầm mặc xuống.
Lạc Thanh Chu nhìn về phía thiếu nữ váy đỏ trước mắt, lại chắp tay nói:
- Hồng Diên tiên tử, trận pháp đã bị phá, Kim Thiền Thảo kia....
- Kim Thiền Thảo? Kim Thiền Thảo gì cơ?
Hồng Diên nghe vậy, vẻ mặt mờ mịt.
Lạc Thanh Chu ngẩng đầu, nhìn nàng.
Hồng Diên đột nhiên cười một tiếng, từ trong tay áo đỏ rộng lớn lấy ra một hộp ngọc, đưa tới trước mặt hắn, cười duyên nói:
- Sở Sở, đừng tức giận, tỷ tỷ trêu chọc ngươi thôi. Ngoại trừ Kim Thiền Thảo, tỷ tỷ cho ngươi thêm một tấm hỏa linh ngọc, mang theo trên người, không sợ rét lạnh, hơn nữa còn có thể phòng cháy nha.
Lạc Thanh Chu vừa định đưa tay nhận lấy, Hồng Diên đột nhiên lại rụt trở về, cười duyên nói:
- Gọi ta một tiếng tỷ tỷ liền cho ngươi.
Lạc Thanh Chu nhìn nàng một cái, chỉ đành cố gắng thấp giọng nói:
- Hồng Diên tỷ tỷ.
Hồng Diên vui vẻ hẳn lên, đưa hộp ngọc tới trước mặt hắn, nói:
- Sở Sở, ngoan lắm. Khi nào đi Cửu Thiên Dao Đài, tỷ tỷ sẽ yêu thương ngươi, ai cũng đừng suy nghĩ việc chèn ép ngươi.
Lạc Thanh Chu không dám trả lời, vội vàng nhận lấy hộp ngọc, cẩn thận mở ra.
Bên trong quả nhiên đặt một gốc Kim Thiền Thảo.
Bên cạnh Kim Thiền Thảo, còn đặt một ngọc bội màu đỏ rực, mới nhìn một lúc liền biết phẩm chất không tồi.
- Đa tạ tiên tử.
Lạc Thanh Chu vội vàng cảm ơn.
Kim Thiền Thảo đến tay, lần này mạo hiểm mà đến, chuyến đi này, hơn nữa còn thu hoạch rất phong phú.
Lúc này, nữ tử váy tím nói:
- Sư tỷ, chúng ta cũng nên đi thôi, nếu không đến lúc đó trận pháp lại xuất hiện ngoài ý muốn, sẽ rất phiền.
Hồng Diên gật gật đầu, nói:
- Đi thôi.
Thần niệm Lạc Thanh Chu vừa động, thu hồi đạo kiếm ý từ trên mặt đất lên.
May mắn thay, không có gì bất thường xảy ra.
- Các vị tiên tử, sau này gặp lại.
Hắn chắp tay, thân ảnh chợt lóe, rơi xuống.
Hiện giờ tu vi của hắn đã là Phân Thần cảnh hậu kỳ, dựa theo lời Nguyệt tỷ tỷ nói, cho dù là thân thể, cũng có thể ngự kiếm phi hành.
Đương nhiên, chỉ khi đến Hóa Thần Cảnh, mới xem như ngự kiếm phi hành chân chính.
Năm người nhìn thân ảnh rơi xuống, lại nhìn thoáng nhau, thần sắc khác nhau.
- Đi thôi, loại chuyện này, không thể quá miễn cưỡng. Trước tiên trở về nói chuyện này với sư phụ một tiếng. Đến lúc đó, chúng ta có thể tự mình đi Đại Viêm mời.
- Ừm, dù sao Phấn Phấn đã thêm bạn tốt với hắn, có thể thoải mái liên lạc.
Năm người nói chuyện, thân ảnh chợt lóe, xuất hiện trên sườn núi phía đông, lập tức biến mất trong cánh cửa ánh sáng.
Một lát sau.
Mấy người Lạc Thanh Chu cũng tiến vào cánh cửa ánh sáng.
Một trận trời đất quay cuồng.
Giống như ngồi trên một đám mây trắng, mềm nhũn, nhanh chóng tăng lên.
Đợi mấy người mở mắt ra, có thể thấy rõ cảnh vật trước mắt, phát hiện đã đi tới mặt đất trước đó.
Cách đó không xa, phế tích của ngọn tháp khổng lồ kia, cực kỳ bắt mắt.
Bên ngoài là ban ngày.
Mấy người không dám kéo dài thời gian, lập tức lướt về phía lối ra.
Lối ra không còn ai nữa.
Sau khi mấy người thuận lợi đi ra ngoài, mới thở phào nhẹ nhõm.
- Đi thôi, về nhà.
Trang Chi Nghiêm thả phi thuyền ra.
Mấy người lên phi thuyền, rất nhanh rời đi.
Trang Chi Nghiêm và Lạc Lăng đều bị trọng thương, tuy không nguy hiểm đến tính mạng, nhưng lúc này sức chiến đấu đã rất yếu, cho nên bọn họ không dám ở lại, nhất định phải mau chóng trở về.
Chỉ có tiến vào biên cảnh Đại Viêm, mới xem như hoàn toàn an toàn.