Chương 2367: Lục Mạch Thần Kiếm của Lạc Thanh Chu! Về nhà, cho sư thúc một bất ngờ (3)

- Lần này chúng ta giết không ít người của Phiêu Miểu Tiên Tông, đối phương chắc chắn có thể tra được. Lấy thực lực của đối phương, hẳn sẽ không từ bỏ ý đồ. Lúc vừa ở trong cốc, vị Công Tôn phong chủ kia, rõ ràng có địch ý rất nồng đậm, chỉ là kiêng kỵ người của Cửu Thiên Dao Đài và Bồng Lai Tiên Đảo, cho nên mới không dám động thủ...

- Phi Dương, sau khi trở về, ngươi mau chóng đi vào cung, thông báo cho trưởng công chúa một tiếng, kêu nàng cẩn thận. Nếu như có thể, kêu nàng đi tìm Bạch Y Sơn của Long Hổ học viện, nói tình huống hiện tại...

- Theo tin tức bây giờ chúng ta nhận được, Phiêu Miểu Tiên Tông chỉ có người của Lưu Tiên Phong là có ý đồ với Đại Viêm ta, hơn nữa đã động thủ. Tư Không Vân và thủ hạ của hắn, lần này vốn định một lưới bắt hết mấy người tông môn chúng ta, cũng may có Phi Dương ở đây...

- Có lẽ người của phái Hoa Sơn đã bị bọn họ xử lý rồi.

- Về phần các thế lực khác của Phiêu Miểu Tiên Tông, tạm thời còn chưa biết ý định của đối phương. Nhưng chúng ta cũng không thể khinh thường, dù sao chúng ta lần này giết không ít người của đối phương...

Trang Chi Nghiêm ngồi trên mui thuyền, ngưng trọng phân tích tình huống hiện tại cho mấy người.

Lạc Lăng ở bên cạnh đột nhiên mở miệng nói:

- Ta lo lắng vẫn còn có thế lực khác gia nhập. Theo lời nói của Tư Không Vân lúc trước, có lẽ đã nhận được tin tức từ nơi nào đó, cảm thấy đô thành Yêu tộc thượng cổ ở Đại Viêm chúng ta... Nếu như tin tức này truyền ra ngoài, chỉ sợ các thế lực khác cũng sẽ rục rịch...

Trang Chi Nghiêm cau mày, gật gật đầu, nói:

- Chúng ta tạm thời cũng chỉ có thể phòng bị Phiêu Miểu Tiên Tông trước, dù sao bọn họ đã trực tiếp đối đầu với chúng ta, bắt đầu giết người...

Lạc Lăng nhìn hắn nói:

- Trang huynh, lần này sau khi trở về, chúng ta cùng đi tìm Bạch Y Sơn đi? Ngoại tộc xâm lấn, hắn không thể nào mặc kệ được.

Trang Chi Nghiêm nhìn nàng một cái, trên mặt nặn ra một tia cười gượng gạo, nói:

- Lạc tiên tử, để trưởng công chúa đi là được rồi, dù sao người ta là người của triều đình, hơn nữa từ lâu đã không gặp khách rồi. Nếu chúng ta đi, hắn lại bày ra vẻ không gặp, chẳng phải sẽ mất mặt sao?

Lạc Lăng trầm mặc, không nói gì nữa.

Trang Chi Nghiêm cũng không nói thêm nữa, ánh mắt nhìn về phía mấy người Lạc Thanh Chu, nghiêm túc nói:

- Phi Dương, Lưu Ly, các ngươi là hy vọng của Đại Viêm chúng ta, sau khi trở về phải cố gắng tu luyện, không thể lười biếng, tranh thủ trở nên cường đại hơn nữa, về sau bảo vệ quốc gia, vì võ giả Đại Viêm và dân chúng ta mà góp một phần sức lực. Nếu Đại Viêm chúng ta trở thành con rối của tiên tông, võ giả và dân chúng chúng ta, kể cả người thân của các ngươi, cũng đều bị nô dịch đến chết.

Mấy người Lạc Thanh Chu đều yên lặng gật đầu.

Phi thuyền vọt bay nhanh chóng trong biển mây ngày và đêm.

Trên đường đi cũng không có biến cố nào khác.

Mấy ngày sau, rốt cục cũng đến lãnh thổ Đại Viêm.

Trang Chi Nghiêm đưa đám người Lạc Lăng trở về Tiên Vân các trước, khi chia tay, hắn lưu luyến không rời nói:

- Lạc tiên tử, cố gắng chữa thương, qua một thời gian, lão phu sẽ tới thăm.

Lạc Lăng lạnh lùng, vẫn chưa nói gì.

La Thường cũng lưu luyến không rời, nói:

- Tử Hà, qua mấy ngày nữa, ta và Lưu Ly sẽ đi Lăng Tiêu tông các ngươi, trao đổi một chút kinh nghiệm tu luyện.

Tử Hà tiên tử cười nói:

- Hoan nghênh.

Mấy người nói chuyện, Lạc Thanh Chu đi tới trước người thiếu nữ lạnh như băng kia, chắp tay nói:

- Bạch cô nương, lần sau có cơ hội, đi Lăng Tiêu tông chúng ta làm khách.

Bạch Vi Nhi vẫn lạnh lùng, không để ý tới hắn.

La Thường nhìn hai người một cái, ánh mắt hơi lóe lên.

Phi thuyền nhanh chóng cất cánh trở lại.

Rất nhanh, trở lại Lăng Tiêu Tông.

Trang Chi Nghiêm trở lại động phủ, bế quan dưỡng thương.

Tử Hà tiên tử thì đi đại điện, triệu tập trưởng lão cùng và các phong chủ, nghe những chuyện xảy ra gần đây của tông môn và Đại Viêm.

Dù sao bọn họ cũng đã rời đi hơn nửa tháng, thân là tông chủ một tông, rất nhiều chuyện còn phải chờ quyết định của nàng.

Lạc Thanh Chu đi thẳng đến Kiếm Phong.

Hắn đã gửi tin nhắn cho Long Nhi và quận chúa, hỏi tình huống trong nhà, hết thảy đều ổn.

Đồng thời, cũng gửi tin nhắn cho Nữ đế.

Nhưng không biết do đối phương quá bận rộn hay là bởi vì hắn rời đi quá lâu mà tức giận, vẫn không để ý tới hắn.

Hắn vẫn chưa gửi tin nhắn cho sư thúc, chuẩn bị cho nàng một bất ngờ.

Trên đỉnh Kiếm Phong vẫn yên tĩnh như lúc ban đầu.

Hai tỷ muội Tô Phong Tô Vũ, có lẽ đều đang ở trong động phủ tu hành.

Đao tỷ và phụ thân nàng đã đi nhập ngũ.

Trưởng công chúa miễn xá cho bọn họ, bây giờ là lúc trưởng công chúa dùng người, bọn họ tự nhiên phải đi đền đáp.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters