Tử Hà tiên tử hơi thở dài một hơi:
- Lợi hại...
Lập tức lại nhìn về phía hắn nói:
- Vậy vi sư đi vào xem một chút.
- Sư phụ...
Lạc Thanh Chu vừa định ngăn cản, đã thấy thân ảnh nàng chợt lóe, từ bên cạnh lướt vào.
- Đệ tử còn có việc, trở về trước.
Hắn không dám ở lại lâu, lập tức xuống núi.
Quận chúa vừa rồi gửi tin tức: 【 Mau trở về, Vi Mặc ho ra máu 】
Lạc Thanh Chu xuống núi, trực tiếp dùng tốc độ nhanh nhất lướt về phía kinh thành.
Để không thu hút sự chú ý.
Khi đến thành trì, hắn trực tiếp lấy ra chuột ngọc, tiến vào lòng đất, thi triển thổ hành thuật, xuyên qua dưới lòng đất.
Vừa đến nội thành, bảo điệp đưa tin đã rung lên.
Lấy ra xem, là Nữ đế gửi tới: 【 Ngươi còn biết đường về? 】
Lạc Thanh Chu vội vàng trả lời: 【 Ở ngoài xảy ra chút chuyện, còn có cả chuyện về Phiêu Miểu Tiên Tông, chờ ngày mai vào cung, thần sẽ bẩm báo với bệ hạ】.
Nữ đế: 【 Tối nay đến bẩm báo 】.
Lạc Thanh Chu: 【 Tối nay không có thời gian 】
Nữ đế: 【 Ngươi dám! Có tin trẫm tru di cửu tộc ngươi không? 】
Lạc Thanh Chu:【 Ngươi cứ việc】
Một lát sau.
Nữ đế: 【 Có chuyện gì ở nhà hả? 】
Lạc Thanh Chu: 【 Nương tử nhà ta bị bệnh, ta vừa trở về, đương nhiên phải đi chăm nàng 】
Nữ đế: 【 Ồ 】
Lạc Thanh Chu do dự một chút, lại trả lời: 【 Ngày mai ta có thời gian tiến cung 】
Nữ đế bệ hạ: 【 Ừm, trẫm chờ ngươi 】
Lạc Thanh Chu cất bảo điệp đưa tin, rất nhanh đã tiến vào Tần phủ từ dưới lòng đất, sau đó đi thẳng vào tiểu viện Mai Hương uyển.
Nhị tiểu thư bị bệnh.
Ngoại trừ quận chúa ở đây, chắc nhạc mẫu đại nhân cũng ở đây.
Đại tiểu thư có lẽ cũng ở đây.
Cho nên, hắn đương nhiên không thể đột nhiên chui ra từ dưới lòng đất rồi.
Cốc! Cốc! Cốc.
Hắn đi đến cổng sân, gõ cửa.
Tiếng bước chân nhanh chóng truyền đến.
Két.
Cổng viện mở ra.
Châu Nhi đỏ mắt, xuất hiện ở trong cửa, thấy hắn trở về, vội vàng khóc lóc nói:
- Cô gia, người cuối cùng cũng trở về, tiểu thư hôm nay lại ho ra máu...
Lạc Thanh Chu không hỏi nhiều, lập tức đi vào.
Trong phòng truyền đến âm thanh ôn nhu của Tống Như Nguyệt:
- Vi Mặc, ngoan, uống thêm chút nước, nuốt một cái là xong.
Lạc Thanh Chu trực tiếp đẩy cửa vào.
Trong phòng, một mùi thuốc nồng nặc, xông vào mũi.
Bên giường trong phòng, Tống Như Nguyệt bưng thuốc, ngồi ở chỗ đó.
Bên cạnh là Nam Cung Mỹ Kiêu, Nam Cung Tuyết Y.
Mấy người thấy hắn đột nhiên trở về, đều vui vẻ.
Tống Như Nguyệt vội vàng nói:
- Vi Mặc, Thanh Chu đã trở lại.
Tần nhị tiểu thư đang suy yếu nằm ở trên giường, nhíu mày liễu, kháng cự uống thuốc, nghe vậy lập tức cố gắng ngồi dậy, run giọng nói:
- Thanh Chu ca ca...
Lạc Thanh Chu nhìn khuôn mặt tái nhợt của nàng, bộ dáng nhu nhược, đau lòng thương tiếc không thôi, vội vàng đi qua nắm lấy bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo của nàng, ngồi xổm xuống nói:
- Vi Mặc, sao không uống thuốc cho tốt?
Tần nhị tiểu thư hơi nhíu mày:
- Đắng...
- Đắng cũng phải uống.
Lạc Thanh Chu nhận thuốc trong tay nhạc mẫu đại nhân, đang muốn cho nàng uống, đột nhiên cúi đầu ngửi ngửi, nhíu mày nói:
- Đây là loại thuốc gì?
Tống Như Nguyệt thở dài một hơi, nói:
- Chỗ thuốc mà ngươi chuẩn bị đã dùng hết, cho nên, đây là dùng phương thuốc ban đầu để nấu...
Nam Cung Mỹ Kiêu ở một bên nói:
- Những dược liệu khác đều có, thần lộ Huyền Thiên Ngọc Nữ thụ là Đoan Vương thúc mang theo Tiểu Nhuỵ tự mình đưa tới, chỉ là máu Chu Yếm bên kia... Hôm qua ta đi một chuyến, Quan chủ không cho ta đi vào, nói ngoại trừ ngươi, những người khác không thể đi vào...
Lạc Thanh Chu đặt thuốc trong tay lên ghế, nói:
- Không sao, ngày mai ta tự đi một chuyến.
Nam Cung Mỹ Kiêu lại nhìn hắn một cái, đi qua lôi kéo Tống Như Nguyệt nói:
- A di, chúng ta trở về trước đi, để Lạc Thanh Chu chăm sóc Vi Mặc.
Tống Như Nguyệt đứng lên, có chút oán giận nói:
- Thanh Chu, Vi Mặc nói ngươi đi Lăng Tiêu tông đọc sách, sao lại đi lâu như vậy, lần sau không nên rời nhà quá lâu, dù sao nhị ca và nhạc phụ của ngươi đều đi rồi, ngươi...
- Mẫu thân, người trở về đi.
Tần nhị tiểu thư yếu đuối cắt ngang lời nàng, nói:
- Vi Mặc muốn nói chuyện cùng Thanh Chu ca ca.
Tống Như Nguyệt liếc nàng một cái, xoay người đi ra ngoài.
Nam Cung Tuyết Y còn muốn nói chuyện, Nam Cung Mỹ Kiêu lại kéo nàng một cái, mạnh mẽ kéo nàng ra ngoài.
Thu Nhi lặng lẽ đóng cửa phòng lại.
Trong phòng, im lặng.
Lạc Thanh Chu đứng lên, cởi áo khoác giày dép, sau đó lên giường, nhẹ nhàng ôm nàng vào lòng.
Thiếu nữ trong chăn cũng ôn nhu dán vào lồng ngực hắn.
- Thanh Chu ca ca, Vi Mặc rất nhớ chàng...
- Thực xin lỗi, ta về trễ.
Lạc Thanh Chu vuốt ve mái tóc của nàng, hôn lên trán nàng, trong lòng tràn đầy thương tiếc cùng áy náy.