Chương 2371: Lại giúp sư thúc thăng cấp, sư phụ hâm mộ, Tần nhị tiểu thư ngã bệnh (3)

Tần nhị tiểu thư ôn nhu nói:

- Không sao, Vi Mặc biết, Thanh Chu ca ca rất vất vả...

Trong lòng Lạc Thanh Chu càng thêm áy náy.

- Vi Mặc, sao đột nhiên lại bị bệnh? Lẽ ra thuốc tháng này đã uống, có thể an ổn đến tháng sau...

- Là do Vi Mặc. Thanh Chu ca ca không có ở đây, Vi Mặc liền ngủ không được, mấy ngày nay thường xuyên mất ngủ...

- Trách ta, trách ta...

Lạc Thanh Chu ôm chặt nàng, nói:

- Trách ta đi ra ngoài quá lâu, làm cho nàng lo lắng...

- Không trách Thanh Chu ca ca, trách Vi Mặc. Vi Mặc vốn vô dụng, còn luôn sinh bệnh, liên lụy đến Thanh Chu ca ca...

- Nha đầu ngốc, không cho phép nàng nói như vậy.

Lạc Thanh Chu che miệng nàng lại, nhìn khuôn mặt thanh lệ mà tái nhợt của nàng, cùng bộ dáng nhu nhược gầy yếu, trong lòng lại càng đau đớn hơn.

Giờ khắc này, trong lòng hắn càng thêm kiên định quyết tâm phải cố gắng tu luyện.

Nhất định phải cố gắng tu luyện, mau chóng thăng cấp, chữa khỏi bệnh của nàng.

Thân thể thiếu nữ này nhu nhược như vậy, nếu cứ tiếp tục bệnh tật, chỉ sợ căn bản không thể kiên trì được hai năm.

- Thanh Chu ca ca, trên người chàng thật thơm...

Lúc này, thiếu nữ trong ngực, đột nhiên trầm xuống nói một câu:

- Trên vai còn có dấu răng, ai cắn?

Lạc Thanh Chu: - ...

- Đúng rồi Vi Mặc, ta có một món quà muốn tặng cho nàng. Một phần linh quả có thể làm đẹp dưỡng nhan, kéo dài tuổi thọ, hơn nữa còn có thể làm lớn ngực.

Tần nhị tiểu thư trầm mặc một chút, ngẩng lên khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt, ánh mắt nhu hòa nhìn hắn:

- Thanh Chu ca ca, Vi Mặc có thể...

Nói đến đây, nàng hơi dừng lại một chút, ôn nhu nói:

- Đưa cho tỷ tỷ đi, Vi Mặc không cần. Thân thể này của Vi Mặc, chỉ sợ vĩnh viễn không thể hầu hạ Thanh Chu ca ca, không thể lãng phí thứ tốt của Thanh Chu ca ca...

Lạc Thanh Chu nhìn vào đôi mắt nàng, trong lòng chợt run lên, âm thanh cũng trở nên run rẩy:

- Nha đầu ngốc, có thể không nói những lời này nữa không? Thanh Chu ca ca không cần nàng hầu hạ, nàng có thể ở bên Thanh Chu ca ca... Thanh Chu ca ca đã rất thỏa mãn...

Trong mắt Tần nhị tiểu thư bỗng nhiên trở nên ngập nước.

Lạc Thanh Chu dán sát vào má nàng, ôm chặt nàng.

Đêm tĩnh lặng.

Đêm nay, Tần nhị tiểu thư rất nhanh tiến vào mộng đẹp, khóe miệng còn mang theo một nụ cười.

Lạc Thanh Chu ôm nàng, một đêm không ngủ.

Sau khi bình minh.

Hắn dặn dò Thu Nhi và Tiểu Điệp một tiếng, liền ra cửa.

Vừa ra khỏi tiểu viện.

Nam Cung Mỹ Kiêu đã ở bên ngoài chờ, sau khi nhìn thấy hắn, nói:

- Ta đi cùng ngươi.

Dừng một chút, nàng lại hơi cúi đầu nói:

- Được không?

Nếu là trước kia, nàng sẽ không hỏi thêm câu cuối cùng.

Quận vương phủ xảy ra chuyện, bây giờ thân phận của hắn đã khác, thiếu nữ từng rất kiêu ngạo, cuối cùng vẫn phải hạ mình.

Trong lòng Lạc Thanh Chu thương tiếc, đưa tay nhẹ nhàng xoa đầu nàng một cái, nói:

- Đương nhiên có thể.

Thiếu nữ ngẩng đầu lên, trên mặt lộ ra nụ cười.

Lập tức, nàng lại đột nhiên lui về phía sau một bước, ra vẻ tức giận nói:

- Ngươi là Lạc Thanh Chu, không được đụng vào ta.

Lạc Thanh Chu trực tiếp đi qua ôm nàng lên, đi vòng quanh cửa vài vòng.

Nàng im lặng.

Hai người ra khỏi cửa.

Mộc di điều khiển xe ngựa, đã đứng chờ ở ngoài cửa lớn.

Lạc Thanh Chu nhìn Mộc di vẫn còn chưa hết đau buồn, mở miệng mời nói:

- Mộc di, nếu ở trong cung không thoải mái, vậy để Vương phi tới nơi này ở, tự do tự tại.

Mộc di phức tạp nhìn hắn một cái, lắc đầu:

- Không cần.

Lạc Thanh Chu cũng không miễn cưỡng nữa, cùng quận chúa lên xe ngựa.

Hai người ngồi ở hai bên, ngồi đối diện nhau.

Nhưng khi xe ngựa rời khỏi con hẻm, hai người đã ngồi lại với nhau.

- Ta đã nói với Mộc di, ngươi chính là tên xấu xa kia.

- Ta xấu xa chỗ nào?

- Chỗ nào cũng xấu, rõ ràng nói đi tìm ta, kết quả lại đi tìm người khác, làm trâu làm ngựa cho người khác.

- Khi nào ta lại làm trâu làm ngựa cho người khác?

- Trong lòng ngươi tự hiểu.

- Ta thật sự không có, chỉ có người khác làm trâu làm ngựa cho ta.

- Hừ, bệ hạ thì sao? Nàng cũng làm ngựa cho ngươi?

- Thực tế thì... Đúng vậy.

- Ta ghi lại, đến lúc đó cầm đi cho bệ hạ nghe.

- ...... Đúng rồi quận chúa, tặng cho ngươi một món quà, nhìn, roi màu tím, hơn nữa là pháp khí nha. Ngươi có thích không?

- Tối nay trở về, ngươi để ta thử, nếu ngươi khóc, ta sẽ thích nó.

- ......

Trong xe, rất nhanh đã yên tĩnh lại.

Xe ngựa ra khỏi thành, đi thẳng đến Thanh Vân Quan.

Gần đến trưa.

Xe ngựa dừng lại dưới chân núi Thanh Vân Quan.

Hôm nay thời tiết không tệ, cảnh tượng nguy hiểm ở kinh thành cũng đã được giải trừ, cho nên, hôm nay có rất nhiều du khách đến thắp hương.

Mộc di dừng xe ngựa trong rừng cây bên cạnh.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters