Chương 2372: Phản bội cùng hồng hạnh xuất tường, roi của quận chúa (1)

Nàng ngồi trên xe ngựa để canh xe.

Lạc Thanh Chu và quận chúa lên núi.

Dọc theo đường đi, người leo núi nối liền không dứt.

Người lớn nói đùa, tiểu hài tử đùa giỡn, còn có một ít văn nhân mặc khách, thiên kim nhà giàu cùng nhau du ngoạn, thật là náo nhiệt.

Nam Cung Mỹ Kiêu hôm nay mặc một bộ váy tím, cao gầy xinh đẹp, khí chất cao quý, dung mạo xinh đẹp, hấp dẫn rất nhiều ánh mắt.

Đương nhiên, tướng mạo tuấn mỹ của Lạc Thanh Chu cùng khí chất phong độ nhẹ nhàng của nho bào cũng hấp dẫn không ít ánh mắt thiếu nữ và phụ nhân.

Vài quý phụ nhân ở trong đình hóng mát giữa sườn núi tán gẫu.

Trong đó một người có giọng nói cực kỳ lớn.

- Nam nhân nhà ta thật vô dụng, đã vào nhà ta nhiều năm như vậy rồi, mỗi ngày đều vất vả cày cấy, bụng ta còn chưa phồng lên, có lẽ bị hư rồi...

- Hôm nay ta đến cầu xin, thắp hương, cho hắn thêm hai tháng, nếu đến lúc đó vẫn còn vô dụng như vậy, cũng đừng trách ta đá hắn ra cửa.

Những phụ nhân khác bên cạnh, cũng đều quạt gió châm lửa đốt.

- Phế vật như vậy, còn muốn hắn làm gì? Trực tiếp đá hắn ra ngoài, đi tìm một tiểu lang quân tuấn tú gieo hạt giống, chẳng phải tốt hơn sao?

- Bộ dáng giống như tỷ tỷ, dáng người này, gia cảnh như vậy, đi đâu mà chả tìm được nam nhân?

Lạc Thanh Chu từ bên cạnh đi ngang qua, không khỏi nhìn phụ nhân kia một cái.

Phụ nhân kia vừa rồi cũng nhìn về phía hắn, hai má lập tức đỏ lên, ưỡn ngực lên nói:

- Đúng vậy, đồ bỏ đi kia nếu không dùng được, lão nương lại đi tìm một tiểu lang quân tuấn tú. Mỗi ngày cho hắn mấy chục mấy trăm bạc để tiêu, bao ăn bao uống, muốn cái gì cho cái đó, chỉ cần hắn ngoan ngoãn gieo hạt cho lão nương là được.

Vừa nói, còn không ngừng nhìn trộm.

Đáng tiếc Lạc Thanh Chu chỉ nhìn nàng một cái, liền tiếp tục bước đi lên phía trước.

Phụ nhân kia nhìn bóng lưng hắn cũng không quay đầu lại, lại nhìn về phía thân ảnh cao gầy bên cạnh hắn, “chậc” một tiếng, bĩu môi, thấp giọng nói:

- Tiểu cô nương mới mười mấy tuổi, ngực đã lớn như vậy, lừa ai đây, bên trong nhất định là nhét đồ.

Lạc Thanh Chu cũng nghe thấy, không khỏi nhìn thoáng qua bên cạnh.

Lại đi thêm một khoảng.

Nam Cung Mỹ Kiêu đột nhiên thấp giọng nói:

- Lạc Thanh Chu, những lời mà mấy phụ nhân kia vừa rồi nói, ngươi đều nghe được?

Lạc Thanh Chu bình tĩnh nói:

- Nghe được.

Nam Cung Mỹ Kiêu nhìn về phía hắn nói:

- Vậy ngươi nghĩ thế nào?

Lạc Thanh Chu quay đầu lại nhìn thoáng qua, nói:

- Ta đương nhiên sẽ không hoài nghi về độ chân thực của quận chúa.

Nam Cung Mỹ Kiêu sửng sốt một chút, lập tức nhéo eo hắn, cắn răng nói:

- Bổn quận chúa đang nói tới việc nam nhân ở rể, cày cấy nhiều năm, nhưng không làm cho người ta lớn bụng.

Lạc Thanh Chu: - ...

Nam Cung Mỹ Kiêu lại nhìn thoáng qua hắn, buông hắn ra, thấp giọng nói:

- Có phải ngươi không được?

Khóe miệng Lạc Thanh Chu giật giật, không để ý tới nàng, bước nhanh lên núi nói:

- Chính sự quan trọng.

Nam Cung Mỹ kiêu bước lớn, đuổi theo hắn, lại nói:

- Đây cũng là chính sự, thật ra Vi Mặc vẫn luôn rất lo lắng. Nhạc mẫu đại nhân nhà ngươi ngày hôm qua còn cằn nhằn, để cho Tiểu Điệp các nàng uống thuốc. Ngươi càng ngày càng lợi hại, thân phận và địa vị cũng càng ngày càng cao, nếu không sinh hạ một trai một gái ở Tần gia, các nàng hẳn đều rất lo lắng bất an.

Lạc Thanh Chu trầm mặc một chút, nói:

- Chờ giải quyết chuyện trước mắt rồi nói sau.

Nam Cung Mỹ Kiêu thở dài một hơi, không nói gì nữa.

Hai người lên núi, vừa rồi vào đạo quán, lập tức có đạo sĩ nhận ra, vội vàng mời bọn họ ra phía sau.

Rất nhanh, Quan chủ Thanh Vân quan Vân Thượng đạo nhân tự mình tới nghênh đón.

Ngay lập tức Vân Thượng đạo nhân tỏ vẻ áy náy về chuyện hôm trước.

- Không phải bần đạo không muốn để quận chúa đi vào, thật sự là Chu Yếm tiền bối chỉ nhận mỗi Lạc công tử ngươi. Bần đạo sợ quận chúa một mình đi vào xảy ra chuyện, vậy thì phiền toái.

Lạc Thanh Chu tỏ vẻ thông cảm.

Vân Thượng đạo nhân lại dặn dò.

- Tâm tình Chu Yếm tiền bối mấy ngày gần đây hình như không được tốt lắm, thường xuyên tức giận ở bên trong, lần này công tử đi vào, phải cẩn thận.

Hai bên lại hàn huyên vài câu, trực tiếp đi Linh Nguyên động.

Vân Thượng đạo nhân đưa hai người vào, liền đi ra ngoài động chờ.

Lạc Thanh Chu mang theo quận chúa, nhẹ nhàng đi lên sườn núi, đi tới trước thác nước kia, thấy trong cốc cũng không có thân ảnh Chu Yếm, đành lớn tiếng nói:

- Tiền bối, vãn bối tới rồi.

Buổi sáng khi xuất phát, hắn đã gửi tin nhắn cho Chu Yếm.

Nhưng đối phương cũng không trả lời.

- Tiền bối.

Lạc Thanh Chu lại lớn tiếng gọi một tiếng.

Lúc này, bảo điệp đưa tin trên người đột nhiên rung lên.

Lạc Thanh Chu lấy ra nhìn thoáng qua.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters