Chương 2373: Phản bội cùng hồng hạnh xuất tường, roi của quận chúa (2)

Là Chu Yếm trả lời tin nhắn: 【 Hừ, lại muốn lấy máu bổn vương có phải không? Tiểu tư ngươi hôm nay đừng mơ tưởng thành công! Nửa tháng rồi, ngươi không thèm để ý tới bổn vương, hiện tại cần bổn vương, liền lập tức điên cuồng chạy tới, tên cặn bã 】.

Lạc Thanh Chu đành phải giải thích: 【 Tiền bối chớ tức giận, không phải vãn bối không để ý tới tiền bối, chỉ là đoạn thời gian trước đi ra ngoài tới một di tích thượng cổ, bị nhốt bên trong nửa tháng, hôm qua mới đi ra 】

Chu Chu: 【 Hừ, miệng đầy dối trá! Bổn vương không tin 】

Lạc Thanh Chu: 【 Vãn bối thật sự không nói dối, chỗ vãn bối có mấy gốc linh dược, đều là lấy từ di tích thượng cổ kia ra, tiền bối vừa nhìn liền biết. Còn nữa, tại nơi đó vãn bối chiếm được một đạo kiếm ý, có thể phóng thích ra cho tiền bối xem thử. Tiền bối thần thông cái thế, không gì không biết, vãn bối tin tưởng, tiền bối chỉ cần liếc mắt một cái, hẳn là có thể nhận ra được niên đại của những thứ này 】

Chu Chu: 【 Vậy ngươi hôm nay đến đây, có phải còn muốn lấy máu của bổn vương đúng không? 】

Lạc Thanh Chu thẳng thắn nói: 【 Đúng 】

Chu Chu: 【 Đồ khốn khiếp! Mỗi lần đến đều khiến bổn vương chảy máu, mỗi lần đều khiến cho bổn vương rất đau, lương tâm ngươi không đau sao? Uổng cho bản vương còn coi ngươi là huynh đệ, phi! 】

Lạc Thanh Chu: 【 Tiền bối, nương tử nhà ta bị bệnh, nếu như không có máu ngài làm dược liệu, có thể ngay cả một tháng cũng không sống nổi. Vãn bối biết, mỗi lần tới tìm tiền bối đòi máu, quả thực rất quá đáng, nhưng vãn bối thật sự không còn cách nào. Vãn bối chỉ có thể cam đoan với tiền bối, về sau tiền bối có bất kỳ nhu cầu gì, vãn bối đều sẽ dốc hết toàn lực thỏa mãn 】

Đối phương không trả lời nữa.

Một lát sau.

Mặt đất đột nhiên bắt đầu rung chuyển.

Lập tức, một thân ảnh thật lớn xuất hiện ở núi rừng phía trước, rất nhanh đã chạy đến nơi này.

Nó nhảy vọt, nhảy xuống sơn cốc trước mặt hai người.

- Oanh!

Bàn chân khổng lồ rơi trên mặt đất, toàn bộ mặt đất đều chấn động.

Trong sơn cốc, thác nước đang đổ xuống, đột nhiên sóng nước cuồn cuộn, bay ngược lên không trung.

Chu Yếm rơi vào trong cốc, ngồi xuống, mở to đôi mắt hung hãn mà đỏ tươi nhìn hắn nói:

- Tiểu tử, niệm tình ngươi là người chung tình, lại gợi lên hồi ức tốt đẹp của bổn vương, bổn vương sẽ tha thứ cho ngươi.

Lạc Thanh Chu chắp tay nói:

- Đa tạ tiền bối.

Chu Yếm lại nhìn thoáng qua Nam Cung Mỹ Kiêu bên cạnh hắn, kinh ngạc nói:

- Lần này không ngờ không có nữ tử khác, sao vậy, thân thể không được lắm hả?

Khóe miệng Lạc Thanh Chu giật giật.

Nam Cung Mỹ Kiêu quay đầu, vẻ mặt tràn đầy giá lạnh nhìn hắn.

Lạc Thanh Chu thấp giọng giải thích.

- Lần trước là Thiền Thiền đi cùng ta.

Nam Cung Mỹ Kiêu trừng mắt nhìn hắn một cái, lúc này mới bỏ qua.

Chu Yếm hai tay ôm ngực, nghiêng mắt nói:

- Tiểu tử, hôm nay ngươi muốn máu của bổn vương, vậy xem ngươi lấy ra thứ gì có thể làm bổn vương động tâm! Nếu không, miễn nói chuyện.

Lạc Thanh Chu nói:

- Chuyện xưa có được không?

Chu Yếm lắc đầu, nói:

- Hôm nay bổn vương không muốn nghe chuyện xưa, chỉ muốn xem một ít vật liệu thú vị, biểu diễn cũng được.

Lạc Thanh Chu nghe vậy, nhíu mày suy nghĩ.

Chu Yếm đột nhiên nhìn về phía thiếu nữ bên cạnh hắn, nói:

- Nữ nhân, ngươi có roi không?

Nam Cung Mỹ Kiêu nghe vậy hơi giật mình, lấy roi màu tím kia ra, nói:

- Có, tiền bối có phân phó gì?

Chu Yếm đột nhiên nhếch miệng cười, chỉ vào Lạc Thanh Chu bên cạnh nàng nói:

- Quất hắn! Bổn vương hôm nay muốn xem một màn biểu diễn, gọi là nam nhân quất roi da. Quất càng tàn nhẫn càng tốt, ít nhất phải quất năm trăm cái. Bổn vương muốn thấy hắn khóc, thấy hắn chảy máu! Nếu ngươi có thể quất nát thịt trên người tiểu tử này, bổn vương lập tức cho các ngươi máu.

Sắc mặt Nam Cung Mỹ Kiêu tái mét.

Chu Yếm nhìn về phía người nào đó bên cạnh nàng, nhếch miệng nói:

- Dương Dương, ngươi đồng ý không?

Lạc Thanh Chu chắp tay nói:

- Chỉ cần tiền bối thích xem, vãn bối đương nhiên đồng ý.

Chu yếm nhe cười nói:

- Bổn vương đương nhiên thích xem, ngươi vẫn luôn là người làm cho bổn vương đau đớn chảy máu, hôm nay bổn vương cũng muốn xem ngươi đau đớn chảy máu, có quá đáng không nhỉ?

- Đương nhiên không quá đáng.

Lạc Thanh Chu cung kính nói.

Lập tức, hắn liếc mắt nhìn quận chúa một cái, sau đó xoay người, cởi áo bào bên ngoài, đưa lưng về phía nàng nói:

- Quận chúa, đến đây đi.

Nam Cung Mỹ Kiêu nắm chặt roi trong tay, không ra tay.

Chu Yếm ngồi trong cốc, hai tay ôm ngực, nhếch miệng lớn nhìn hai người.

Lạc Thanh Chu lại đợi một lát, quay đầu nói:

- Quận chúa, động thủ đi, ta có thể chịu đựng được. Chỉ cần tiền bối vui vẻ, ngươi cứ việc quất thoải mái.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters