Nam Cung Mỹ Kiêu nhìn thẳng vào đôi mắt hắn, roi trong tay khẽ run rẩy.
- Bắt đầu.
Lạc Thanh Chu đột nhiên nâng giọng thúc giục, trong ánh mắt lộ ra vẻ nghiêm khắc.
Thân thể Nam Cung Mỹ Kiêu run lên, đột nhiên giơ roi trong tay lên, nặng nề quất vào sau lưng hắn.
Lạc Thanh Chu nhíu mày một chút.
Trên lưng hắn, xuất hiện một vết roi máu chảy đầm đìa.
Vì để cho màn biểu diễn càng thêm đặc sắc, hắn vẫn chưa thi triển bất luận công pháp phòng ngự nào.
Nam Cung Mỹ Kiêu dù không sử dụng nội lực, nhưng roi này dù sao cũng là pháp khí, được chế tạo từ tài liệu đặc biệt, đương nhiên không phải roi bình thường có thể so sánh.
Một cảm giác nóng bỏng xuất hiện trên lưng.
Lạc Thanh Chu quay đầu, nhìn về phía núi rừng phía trước, lưng căng cứng, nói:
- Tiếp tục.
Bờ môi của Nam Cung Mỹ Kiêu khẽ run rẩy.
Lập tức, nàng lại giơ roi trong tay lên, nặng nề quất vào lưng hắn.
Ba.
Lại một vết máu.
Lạc Thanh Chu nhìn về phía trước, trước mắt hiện ra thân ảnh nhu nhược tái nhợt kia, lần nữa nói:
- Tiếp tục! Dùng sức thêm một chút.
Ba.
Roi trong tay Nam Cung Mỹ Kiêu lần nữa rơi xuống, nước mắt cũng theo đó mà rơi xuống.
Chu Yếm ngồi trong cốc, thâm thuý nhìn.
Ba! Ba! Ba.
Hơn mười roi rơi xuống, trên lưng Lạc Thanh Chu đã đầm đìa máu tươi.
Khi Nam Cung Mỹ Kiêu mặt đầy nước mắt, giơ roi lên, chuẩn bị quất một roi tới, Chu Yếm đột nhiên mở miệng nói:
- Được rồi, dừng lại đi.
Roi trong tay Nam Cung Mỹ Kiêu rơi xuống.
Lạc Thanh Chu quay đầu nói:
- Tiền bối, vãn bối còn có thể thừa nhận.
Chu Yếm duỗi một bàn chân cực lớn ra, đặt ở trước mặt hắn, nhìn hắn thật sâu nói:
- Không cần, bổn vương đã chán rồi. Ngươi đến lấy máu, nhanh lên.
Lạc Thanh Chu sửng sốt một chút, lập tức lấy ra chủy thủ võ giả và bình sứ.
Cơ bắp trên mặt Chu Yếm co rút, cuống quít quay mặt đi, nhìn về phía nơi khác nói:
- Nhẹ một chút, đừng làm đau chân bổn vương.
A.
Lạc Thanh Chu sợ hắn đổi ý, lập tức cắt đứt đầu ngón chân nó, rồi nhanh chóng dùng bình sứ hứng máu tươi đang chảy ra.
Chu Yếm run rẩy một chút, miệng xuýt xoa, vẻ mặt buồn bã nói:
- Dương Dương, ngươi là người đầu tiên mỗi lần gặp bổn vương đều làm cho bổn vương đau đớn chảy máu, ngay cả ái phi của bổn vương cũng không có tư cách này. Sau này nếu ngươi không quan tâm đến bổn vương, bổn vương tuyệt đối không tha thứ cho ngươi.
Lạc Thanh Chu nhanh chóng hứng đầy một bình, lại giúp hắn bôi thuốc mỡ cầm máu, lúc này mới đứng dậy nói:
- Đại ân của tiền bối, vãn bối nhất định ghi nhớ trong lòng, tuyệt đối không dám quên.
Chu Yếm đau run rẩy, bàn tay vung lên nói:
- Lời dễ nghe thì đừng nói, bây giờ bổn vương có một nhiệm vụ muốn giao cho ngươi, ngươi phải làm tốt cho bổn vương.
Lạc Thanh Chu cất đồ đạc, vội vàng nói:
- Tiền bối xin phân phó.
Chu Yếm hai mắt đỏ tươi nhìn hắn, nói:
- Trước đó, bổn vương còn phải hỏi lại ngươi một câu, ngươi phải thành thật trả lời.
Lạc Thanh Chu nói:
- Tiền bối xin hỏi.
Chu Yếm nhìn chằm chằm hắn trong chốc lát, nghiêm túc nói:
- Nhân loại và Yêu tộc, từ trước đến nay đều ở hai phía đối lập nhau. Ngươi cảm thấy, nhân loại nên đuổi tận giết tuyệt Yêu tộc, nam nữ già trẻ, một người cũng không buông tha sao?
Lạc Thanh Chu không cần suy nghĩ nói:
- Đương nhiên không nên.
- Ồ? Tại sao?
Chu Yếm híp mắt lại.
Lạc Thanh Chu nói:
- Bất kỳ sinh vật nào trên thế gian này đều có quyền sinh tồn, huống chi là Yêu tộc có linh trí và tư tưởng giống nhân loại.
Chu Yếm nói:
- Nhưng nhân loại chỉ tin, không phải tộc ta tâm tất không trung, diệt cỏ tận gốc.
Lạc Thanh Chu nói:
- Từ xưa đến nay, số lượng nhân loại chết trong tay ngoại tộc, còn chưa đến một thành so với chết trong tay người mình. Vãn bối cảm thấy, về việc đuổi tận giết tuyệt trừ cỏ tận gốc, nên áp dụng với những tên thích trêu đùa với sinh mệnh. Bất luận nhân loại và Yêu tộc nào, chỉ cần lạm sát vô tội, cứ thích là giết, vậy thì đáng chết. Về phần những nhân loại vô tội và Yêu tộc kia, đương nhiên không nên bị giết.
Ánh mắt Chu Yếm nhìn hắn thật sâu, nói:
- Nghe nói hôm nay Yêu tộc hồi sinh, đang ở biên cảnh Đại Viêm công thành lược đất, lạm sát dân chúng. Nếu ngươi đi, sẽ làm sao bây giờ?
Lạc Thanh Chu nghiêm trang nói:
- Vãn bối đương nhiên sẽ xách đao dài ba thước, chém hết tất cả Yêu tộc xâm lấn! Bảo vệ biên cương cho Đại Viêm ta, đúc Vạn Lý Trường Thành cho dân chúng ta.
Chu Yếm trầm mặc một chút, nhìn hắn nói:
- Ái phi của bổn vương, bây giờ đang ở cùng một chỗ với những Yêu tộc kia.
Lạc Thanh Chu nghe vậy sửng sốt.
Chu Yếm nói:
- Nếu ngươi nhìn thấy nàng, sẽ cùng nhân loại tru sát nàng sao?
Lạc Thanh Chu chắp tay cúi đầu nói:
- Sẽ.
Chu Yếm trầm mặc lại, lại nhìn chằm chằm hắn trong chốc lát, đột nhiên vươn ngón tay lấy ra một nhẫn trữ vật màu vàng cực lớn, dừng ở trước mặt hắn, nói.