- Đây là nàng đưa cho bổn vương, sau này nếu ngươi nhìn thấy nàng, nhớ trả lại cho bổn vương. Bên trong có chân dung của nàng, và một tờ giấy từ vợ, đưa tất cả cho nàng. Vật liệu bên trong, các ngươi đều có thể xem, miễn cho các ngươi nói bổn vương thông đồng với địch.
Nói đến đây, hắn thở dài một hơi, nói:
- Bổn vương có nhiệm vụ bảo hộ kinh thành, tạm thời còn chưa thể đi. Dương Dương, nếu ngươi có cơ hội để đi, hy vọng ngươi giúp bổn vương mang đồ trả nàng. Ngươi thâm tình nghĩa trọng với thê tử nhà mình, vì chữa bệnh cho nàng, mỗi tháng đều đến tìm bổn vương, dùng hết thủ đoạn tìm bổn vương đòi máu, vừa rồi tình nguyện chịu nhục, cũng cam tâm tình nguyện. Vì vậy, bổn vương tin rằng ngươi là một người trọng tình nghĩa.
- Hơn nữa, vừa rồi ngươi trả lời để bổn vương rất hài lòng.
- Ít nhất, bổn vương cảm thấy, những lời vừa rồi ngươi nói đều là thật lòng, cũng không lừa gạt bổn vương nữa.
Lạc Thanh Chu nhìn nhẫn trữ vật cực lớn trước mắt, chắp tay nói:
- Tiền bối yên tâm, vãn bối nhất định sẽ giúp ngài đưa đến.
Bạch.
Cái nhẫn trữ vật kia đột nhiên thu nhỏ lại, lơ lửng trước người hắn.
Lạc Thanh Chu đưa tay bắt lấy, thu lại.
Ánh mắt Chu Yếm trở nên ôn nhu, tựa hồ đang nhớ lại vẻ đẹp trước kia, nói:
- Dương Dương, không vội, chờ Đại Viêm chân chính khai chiến với biên giới, ngươi hãy đi qua. Bổn vương còn muốn cho nàng một chút thời gian, hy vọng nàng có thể lạc đường biết trở về...
Lập tức hắn lại cười lạnh nói:
- Chúng ta là thượng cổ thần thú, có quan hệ quái gì với những Yêu tộc cấp thấp kia, nàng lại tự cam chịu sa đọa.
Lạc Thanh Chu không dám trả lời.
Chu Yếm lại lẩm bẩm trong chốc lát, mới xua tay nói:
- Được rồi, các ngươi đi đi, bổn vương sẽ nghĩ biện pháp. Nếu có chuyện gì khác, lúc đó sẽ nhắn tin cho ngươi.
Lạc Thanh Chu đáp ứng một tiếng, mang theo quận chúa cáo từ rời đi.
Hai người ra khỏi Linh Nguyên động.
Quan chủ Thanh Vân Quan quan Vân Thượng đạo nhân đang ở bên ngoài chờ, thấy hai người đi ra, vội vàng thấp giọng hỏi.
- Lạc công tử, có biết vì sao Chu Yếm tiền bối tâm tình không tốt không?
Lạc Thanh Chu nói:
- Quan chủ có biết, ái phi của Chu Yếm tiền bối không?
Vân Thượng đạo nhân sửng sốt một chút, lập tức thở dài một tiếng, nói:
- Thì ra là bởi vì việc này, khó trách. Ái phi của Chu Yếm tiền bối, thật ra là một đầu tinh yêu thượng cổ, nhiều năm trước đã rời đi, không biết đi đâu, gần đây mới biết, nàng xuất hiện ở biên cảnh với đám Yêu tộc...
Lạc Thanh Chu tò mò nói:
- Quan chủ có biết, vì sao nàng lại đi cùng Yêu tộc không?
Trên mặt Vân Thượng đạo nhân lộ ra một tia không tự nhiên, do dự một chút, vẫn thấp giọng nói:
- Nghe nói, Yêu tộc bên kia có một con yêu miêu trẻ tuổi hùng tráng, dụ nàng qua...
Lạc Thanh Chu: - ...
Chu Yểm tiền bối bị cắm...
Đầu năm nay, ngay cả khỉ đột cũng hồng hạnh xuất tường.
Nhưng điều này cũng bình thường.
Sinh vật nào mà không ngưỡng mộ cường giả?
Vân Thượng đạo nhân vội vàng nói:
- Việc này tuyệt đối không thể nói với Chu Yếm tiền bối, nếu hắn biết chắc chắn sẽ không chịu nổi mà phát cuồng.
Lạc Thanh Chu gật đầu nói:
- Quan chủ yên tâm, vãn bối biết nặng nhẹ.
Hai người lại nói chuyện vài câu.
Lạc Thanh Chu chắp tay cáo từ.
Trên đỉnh đầu, mặt trời đã mọc lên không trung.
Hắn còn phải nhanh chóng trở về, nấu thuốc cho nương tử nhà mình.
Hai người xuống núi, ngồi lên xe ngựa.
Nam Cung Mỹ Kiêu giúp hắn cởi áo, lấy thuốc mỡ, nhẹ nhàng bôi lên vết thương sau lưng hắn, nhìn những vết thương mà giật mình, run rẩy nói:
- Thực xin lỗi, ta không nên dùng sức như vậy...
Lạc Thanh Chu bình tĩnh.
- Không sao, chút vết thương nhỏ này đối với ta mà nói, chẳng khác gì muỗi đốt, ngày mai là tốt rồi. Mỗi lần ta tới, đều sẽ cắt Chu Yếm tiền bối một đao, ta bị chút vết thương này, cũng đáng.
Nam Cung Mỹ Kiêu hơi cúi đầu, nhẹ giọng nói:
- Ngươi đối xử với Vi Mặc thật tốt.
Lạc Thanh Chu quay đầu, nhìn nàng nói:
- Nếu đổi lại là quận chúa, ta cũng sẽ đối xử như vậy.
Nam Cung Mỹ Kiêu kinh ngạc nhìn hắn, nói:
- Ta không tin, ngươi chỉ thích gạt người... Từ Mạc thành đến kinh thành, mỗi lần đều lừa ta...
Dừng một chút, nàng cắn cắn môi, hai tròng mắt ngậm nước nhìn hắn nói:
- Trừ phi, ngươi muốn ta...
Lạc Thanh Chu khẽ gật đầu.
- Được.
- Khi nào?
- Nghe quận chúa.
- Hiện tại.
Mộc di ở bên ngoài: - ......
Ai ngờ lúc này, bên ngoài đột nhiên truyền đến âm thanh của Mộc di.
- Lần trước ta bị trọng thương, bây giờ không nghe được cái gì hết, cũng không nhìn thấy gì cả.
Nói xong, nàng thả chậm tốc độ xe ngựa.
Lộc cộc! Lộc cộc!
Con đường gập ghềnh, ổ gà lởm chởm.
Mặc dù Mộc di đã thả chậm tốc độ, xe ngựa vẫn xóc nảy không ngừng.