Chương 2376: n ái, cho đại tiểu thư linh quả (1)

Trên đường đến thắp hương, du khách vẫn nối liền không dứt.

Một đường chậm rãi đi lại.

Xuyên qua con đường núi rừng, sau khi đi tới đường lớn rộng rãi, con đường cuối cùng cũng thoáng đãng bằng phẳng.

Trong xe ngựa, yên lặng không tiếng động.

Mộc di dựng thẳng lỗ tai, lại cẩn thận nghe một hồi, hơi nhíu mày.

Lúc này, trong xe truyền đến âm thanh bình tĩnh của quận chúa.

- Mộc di, tăng tốc độ đi, trở về còn phải nấu thuốc cho Vi Mặc.

Mộc di hơi sửng sốt, vội vàng nói:

- Vâng, tiểu thư.

Dứt lời, vung roi trong tay lên.

Ba!

Con ngựa chạy ngay lập tức.

Xe ngựa rất nhanh đã tiến vào thành, dừng lại ở cửa lớn Tần phủ.

Mộc di nhảy xuống xe ngựa, nhẹ nhàng vén rèm lên, ánh mắt tò mò nhìn về phía bên trong, miệng nói:

- Tiểu thư, Lạc công tử, đến rồi.

Nam Cung Mỹ Kiêu đi ra trước.

Lập tức, bước dài chân, động tác nhẹ nhàng nhảy xuống xe ngựa, lên bậc thang phía trước.

Lạc Thanh Chu đi theo phía sau, vẻ mặt bình tĩnh.

Mộc di nghi hoặc nhìn hai người.

Khi hai người cùng nhau đi lên bậc thang, tiến vào trong phủ, nàng đột nhiên phát hiện có gì đó không đúng.

- Giày vớ của tiểu thư hình như đều đã đổi...

Nàng híp mắt, ánh mắt một lần nữa nhìn về phía trong xe.

Chăn trên mặt đất vẫn rất chỉnh tề, chỗ ngồi cũng sạch sẽ, nhưng...

Nàng thò đầu vào ngửi, lập tức rụt lại.

Lập tức, nàng vội vàng kéo rèm ra, rèm cửa sổ hai bên cũng được kéo sạch, miệng lẩm bẩm vài tiếng.

Mai Hương uyển.

Trong phòng, đốt lò sưởi, hương khói lượn lờ.

Tần nhị tiểu thư mặc một bộ váy trắng, đang ngồi trên giường, trên đùi đắp tấm chăn thật dày, đang yên lặng nhìn sách.

Ba tiểu nha hoàn, mỗi người một việc.

Khi Lạc Thanh Chu và Nam Cung Mỹ Kiêu trở về, các nàng lập tức nghênh đón.

Lạc Thanh Chu lấy bình sứ ra, nói:

- Máu của Chu Yếm đã cầm về, mau vào phòng bếp nấu thuốc đi.

Châu Nhi và Tiểu Điệp vội vàng đi vào phòng bếp.

Lạc Thanh Chu sau khi giao đồ cho các nàng, liền đi vào phòng.

Nam Cung Mỹ Kiêu thì kéo Thu Nhi thấp giọng nói:

- Đi lấy chậu nước nóng lại đây, đặt ở trong phòng Tiểu Điệp, ta đi rửa mặt.

Thu nhi vội vàng đáp ứng một tiếng, cũng đi vào phòng bếp.

Nam Cung Mỹ Kiêu trực tiếp đi vào phòng Tiểu Điệp, vừa nhìn xung quanh ở bên trong, vừa chờ.

Một lát sau.

Thu Nhi bưng một chậu nước nóng tiến vào, nói:

- Quận chúa, nô tỳ hầu hạ người tắm rửa.

Nam Cung Mỹ Kiêu cầm lấy một cái yếm trên giường, nói:

- Không cần, ngươi đi ra ngoài làm việc đi, ta tự làm được.

Thu Nhi nhìn thoáng qua yếm trong tay nàng, “A” một tiếng, lui ra ngoài, giúp nàng đóng cửa phòng lại.

Nam Cung Mỹ Kiêu thấy nàng rời đi, mới bưng nước đến bên giường, sau đó ngồi xuống giường, cởi giày tất ra, đặt đôi chân ngọc trắng như tuyết xinh đẹp ngâm vào trong nước.

- Hừ, cái yếm này chắc chắn lại là tên kia thiết kế. Hạ lưu.

Nàng nhìn yếm kiểu mới trong tay, hừ lạnh một tiếng, lập tức lại nhìn về phía chân ngọc xinh đẹp của mình trong chậu, trong miệng nói thầm.

- Quả nhiên vẫn thích nơi này...

Thuốc của Tần nhị tiểu thư rất nhanh đã nấu xong.

Sau khi Lạc Thanh Chu cho nàng uống thuốc, ba người lại cùng nhau ăn cơm trưa.

Nam Cung Mỹ Kiêu không ở lâu, nói chuyện với Tần nhị tiểu thư một hồi, liền cáo từ rời đi, trở về hoàng cung.

Lạc Thanh Chu đỡ Tần nhị tiểu thư nằm xuống giường, sau đó lấy hỏa linh ngọc từ trong nhẫn trữ vật ra, đeo trên người nàng, nhẹ giọng nói:

- Đeo nó, có thể chống rét, sẽ ấm áp một chút.

Có lẽ là thuốc có tác dụng.

Hai má tần nhị tiểu thư tái nhợt, khôi phục một chút huyết sắc, ôn nhu nói:

- Cám ơn Thanh Chu ca ca...

Lạc Thanh Chu dịu dàng xoa xoa đầu nàng, nói:

- Giữa phu thê, cảm ơn cái gì, nghỉ ngơi cho tốt đi.

Tần nhị tiểu thư ôn nhu nhìn hắn, im lặng một lát, đột nhiên nói:

- Thanh Chu ca ca, không phải tối hôm qua chàng nói, chàng có một linh quả có thể kéo dài tuổi thọ, làm đẹp dưỡng nhan sao?

Lạc Thanh Chu vội vàng lấy Kim Xà Quả ra, nói:

- Bây giờ nàng muốn ăn?

Tần nhị tiểu thư khẽ lắc đầu, ôn nhu nói:

- Đưa cho tỷ tỷ đi. Hôm nay tỷ tỷ đến thăm Vi Mặc, Vi Mặc đã nói với tỷ tỷ.

Lạc Thanh Chu giật mình.

- Nàng nói cái gì?

Trong mắt Tần nhị tiểu thư lộ ra vẻ vui tươi, nói:

- Vi Mặc nói với tỷ tỷ, Thanh Chu ca ca mang về một linh quả, không chỉ có thể kéo dài tuổi thọ, còn có thể dưỡng nhan. Sau đó lại nói cho tỷ tỷ, tối qua Thanh Chu ca ca đã nói, muốn tặng cho nàng ăn.

Khóe miệng Lạc Thanh Chu giật giật, nói:

- Vi Mặc, đại tiểu thư ăn thứ này, hoàn toàn là lãng phí. Nàng ấy đã rất xinh đẹp, làn da trắng nõn, không có khiếm khuyết, không cần phải ăn.

Tần nhị tiểu thư nói:

- Nhưng Thanh Chu ca ca không phải còn nói, ăn linh quả này, còn có thể nâng ngực.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters