Lạc Thanh Chu nói:
- Đại tiểu thư cũng không cần, ngực đại tiểu thư vốn đã...
Nói đến đây, hắn đột nhiên dừng lại, thấy được vẻ nghịch ngợm trong mắt thiếu nữ này.
- Được đấy, Thanh Chu ca ca, thì ra mỗi lần chàng đi Linh Thiền Nguyệt cung, đều lén lút nhìn tỷ tỷ! Hừ! Vi Mặc phải nói cho tỷ tỷ biết.
Tần nhị tiểu thư ra vẻ tức giận nói.
Lạc Thanh Chu không nói gì, đành phải đưa linh quả đến bên miệng nàng, nói:
- Ăn đi, chỗ của ta còn có ba quả. Những hiệu quả khác không tính là gì, chủ yếu là nó có thể kéo dài tuổi thọ, có lẽ sẽ có trợ giúp với bệnh của nàng...
Tần nhị tiểu thư nghe vậy, trầm mặc xuống.
- Vi Mặc, đừng lo lắng, ta nhất định có thể chữa khỏi cho nàng. Về sau bên ngoài có thứ gì tốt kéo dài tuổi thọ, ta nhất định sẽ giúp nàng lấy về.
Lạc Thanh Chu cầm lấy bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo nhu nhược của nàng, thâm tình chân thành nói.
Trong mắt Tần Nhị tiểu thư dần dần nổi lên sương mù, không từ chối nữa, vươn tay kia, tiếp nhận Linh Quả, ôn nhu nói:
- Thanh Chu ca ca, Vi Mặc ăn. Chỉ cần có thể sống thêm một ngày, ở cùng Thanh Chu ca ca một ngày, bắt Vi Mặc làm cái gì, Vi Mặc đều đồng ý….
Lạc Thanh Chu vuốt ve bàn tay nhỏ bé mềm mại không xương của nàng, nhìn bộ dáng bệnh tật yếu đuối của nàng, trong lòng đau đớn không thôi.
Hắn không dám nhìn nhiều, đứng dậy nói:
- Vậy ta đi cho đại tiểu thư một quả.
Tần nhị tiểu thư ôn nhu nói:
- Ừm.
Lạc Thanh Chu ra khỏi phòng.
Sau khi đi đến tiểu viện, hắn quay đầu, lại nhìn thoáng qua cửa sổ phòng đóng chặt, thần sắc trong mắt càng thêm kiên định.
Khi đến Linh Thiền Nguyệt cung.
Trong tiểu viện, truyền đến tiếng hát trong trẻo dễ nghe của Bách Linh.
- Đêm qua thanh vắng mộng hoa rơi, Nhà chưa về, xuân quá nửa rồi!
Nước cuốn xuân đi trôi sắp hết, Vòm sông trăng lại xế sang đoài.... (
Xuân giang hoa nguyệt dạ - Trương Nhược Hư)
Lạc Thanh Chu đứng ở cửa nghe một hồi, mới giơ tay gõ cửa.
Bách Linh lập tức chạy tới, mở cửa viện.
Không đợi nàng nói chuyện, Lạc Thanh Chu đã đẩy nàng ra, đi vào, nói:
- Đại tiểu thư đâu?
Bách Linh ôm ngực, bĩu môi nhỏ nhắn nói:
- Cô gia chạm vào người ta.
Lạc Thanh Chu nhìn nàng một cái, nói:
- Không sao, càng chạm càng lớn.
Nói xong, không để ý tới nàng nữa, trực tiếp đi vào trong phòng, tới hậu viện.
Bách Linh cứng đờ tại chỗ.
Trong hoa viên phía sau truyền đến tiếng luyện kiếm quen thuộc.
Trong lương đình bên cạnh, Tần đại tiểu thư mặc một bộ váy áo trắng như tuyết, đang ngồi ngẩn người một mình.
Lạc Thanh Chu chào hỏi Thiền Thiền trước, thấy thiếu nữ kia không có thời gian để ý tới hắn, mới vào lương đình, chắp tay nói:
- Đại tiểu thư!
Tần đại tiểu thư phục hồi tinh thần lại, đưa mắt nhìn về phía hắn.
Lạc Thanh Chu không nói nhiều, trực tiếp lấy ra một quả Kim Xà quả, đưa qua, nói:
- Đây là trái lúc ở bên ngoài ta vô tình lấy được, nghe nói ăn nó có thể kéo dài tuổi thọ, cho nên cũng mang về cho đại tiểu thư một quả.
Tần đại tiểu thư nhìn linh quả vàng rực rỡ trong tay hắn, vẻ mặt hơi giật mình.
Lúc này, Bách Linh tức giận xông tới cáo trạng nói:
- Tiểu thư, cô gia vừa trở về đã khi dễ người ta, vừa rồi...
Nàng đột nhiên nhìn thấy linh quả vàng rực rỡ kia, nhất thời mở to hai mắt nói:
- Đây là...
Lạc Thanh Chu thầm giật mình, đột nhiên quay đầu nhìn nàng.
- Ngươi biết?
Bách Linh dừng một chút, vội vàng lắc đầu, nói:
- Không biết, nhưng nhìn thật xinh đẹp, mùi cũng thơm, là quả gì thế?
Lạc Thanh Chu nhìn nàng thật sâu, nói:
- Cái này gọi là Kim Xà Quả, ăn vào có thể kéo dài tuổi thọ.
Bách Linh chớp chớp mắt, nhìn hắn nói:
- Còn gì nữa không?
Lạc Thanh Chu nói:
- Còn cái gì cơ?
Bách Linh nói:
- Ngoại trừ kéo dài tuổi thọ ra, không có hiệu quả gì khác sao?
Lạc Thanh Chu nhìn nàng nói:
- Không còn, ngươi cảm thấy nó còn có hiệu quả gì khác à?
- Ta... Ta không biết.
Bách Linh nhìn linh quả trong tay hắn, nuốt một chút nước miếng.
Lạc Thanh Chu do dự một chút, đưa linh quả đến trước mặt nàng, nói:
- Ngươi cầm giúp đại tiểu thư, có thể chia làm ba phần, đại tiểu thư, ngươi và Thiền Thiền đều có thể nếm thử một chút.
Bách Linh lại nuốt một ngụm nước miếng, lại lắc đầu, nói:
- Ta không thích ăn, đây là cô gia cho tiểu thư, Tiểu Bách Linh không thể thích ăn... Ùng ục...
Nói xong, nàng lại nuốt một chút nước miếng.
Lạc Thanh Chu đặt linh quả lên bàn, ánh mắt lại nhìn ra ngoài đình.
Hạ Thiền đã ngừng lại, đang đứng dưới gốc cây lê nhìn hắn.
- Đại tiểu thư, ta còn phải trở về đọc sách, sẽ không quấy rầy ngài nữa.
Lạc Thanh Chu chắp tay cáo từ, ra khỏi lương đình, trực tiếp đi đến dưới gốc cây lê, đưa tay nắm lấy bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo của thiếu nữ, ôn nhu nói.