Chương 2378: n ái, cho đại tiểu thư linh quả (3)

- Thiền Thiền, cô gia có việc, cho nên phải trở về. Đợi lát nữa còn phải tiến cung, buổi tối nếu có thời gian, sẽ tới tìm ngươi.

Hạ Thiền rụt tay về, hai má ửng đỏ, cúi đầu, thấp giọng nói:

- Được.

Đây là lần đầu tiên Lạc Thanh Chu chủ động nắm tay nàng, chủ động nói chuyện thân mật cùng nàng ở trước mặt Tần đại tiểu thư và Bách Linh.

Đối với Lạc Thanh Chu mà nói, có một số việc, từ lâu đã nước chảy thành sông, không cần che giấu nữa.

- Vậy ta đi trước.

Lạc Thanh Chu nói xong, trực tiếp tiến lại gần hôn lên khuôn mặt mềm mại của nàng một cái.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Thiền lập tức đỏ bừng, mở to hai mắt ngơ ngác nhìn hắn.

Lạc Thanh Chu dịu dàng xoa xoa đầu nàng, xoay người rời đi.

Khi hắn lại nhìn về phía lương đình, ánh mắt Tần đại tiểu thư và Bách Linh đều nhìn hắn.

Giờ phút này, hắn đã không còn sợ hãi cùng băn khoăn gì.

- Đúng rồi Bách Linh.

Khi hắn đi tới cửa, đột nhiên lại dừng bước, quay đầu nói:

- Ngươi luyện dược rất tốt, nhớ luyện thêm một chút, bằng hữu ta cần.

Bách Linh nhất thời bĩu môi nhỏ nhắn.

Nàng đứng trong lương đình một lúc, đột nhiên cảm thấy không đúng, ngay lập tức chạy trở lại phòng của mình.

Kết quả phát hiện, vẫn là đến chậm một bước.

Cửa phòng mở ra, thuốc trong ngăn kéo cũng không thấy đâu, ngay cả trên giường cũng lộn xộn không chịu nổi, thuốc dưới gối cũng không thấy đâu...

Hơn nữa yếm và tất chân chỉnh tề mà nàng đặt ở trên giường cũng đều bị người ta lật qua...

- Cô gia xấu xa! Ô——.

Khi nàng đang muốn khóc chuẩn bị tìm tiểu thư nhà mình để cáo trạng, đột nhiên phát hiện trên bệ cửa sổ có một vài bông hoa.

- Phấn Kim hoa, Phấn Mỹ nhân, Ngọc Nhân...

Mấy đóa hoa này đều hồng hồng non nớt, phấn nộn xinh đẹp giống như nàng, hơn nữa hương hoa độc đáo, ngửi thấy liền làm cho người ta sảng khoái vô cùng.

- Tất cả đều trên ngàn năm.

Tiểu Bách Linh vừa rồi đau lòng phát khóc, lập tức liền nín khóc cười, vui vẻ nhảy nhót lên.

- Cô gia thật tốt! Tiểu Bách Linh yêu ngươi.

Khi Lạc Thanh Chu trở lại Mai Hương uyển, Tần nhị tiểu thư đã ăn linh quả, ngủ thiếp đi.

Hắn dặn dò Thu Nhi và Tiểu Điệp một tiếng, liền ra cửa.

Hắn chuẩn bị đi vào cung gặp Nữ đế, ngoại trừ muốn nói chuyện Phiêu Miểu Tiên Tông và thế cục hiện giờ, còn muốn đi linh quáng tu luyện nửa ngày.

Đêm nay hắn còn phải đi tìm Nguyệt tỷ tỷ, đưa hai vị linh dược cho nàng, để nàng hỗ trợ luyện chế đan dược.

Chờ đan dược luyện chế xong, hắn sẽ có thể chuẩn bị chạy nước rút đột phá Tông Sư trung kỳ.

Chuẩn bị nhiều như vậy, lần đột phá này, hẳn sẽ không khó khăn.

Chờ sau khi đột phá, hắn vẫn không được lười biếng, còn phải tiếp tục cố gắng đến cảnh giới tiếp theo.

Bệnh tình của Nhị tiểu thư, an nguy của Đại Viêm, đều buộc ở trên người hắn.

Hắn tuyệt đối không dừng bước.

Ra khỏi Tần phủ, hắn liền lấy ra chuột ngọc, tiến vào lòng đất, sau đó thay quần áo, đeo mặt nạ.

Mặc dù đi ở dưới lòng đất hoàng cung, nhưng cũng không biết sẽ đụng phải người nào.

Hắn phải cẩn thận.

Hắn lấy thân phận Sở Phi Dương thành thân với trưởng công chúa, lại giết nhiều người Phiêu Miểu Tiên Tông như vậy, khẳng định sẽ có rất nhiều người muốn giết hắn.

Cho nên, hắn tuyệt đối không thể bại lộ thân phận của mình ở Tần phủ.

Bằng không nhạc mẫu nhị tiểu thư các nàng, có thể sẽ gặp nguy hiểm.

Thảm án Nam Quốc Quận Vương phủ, khắc sâu trong lòng hắn, lúc nào cũng đang nhắc nhở hắn phải cẩn thận, tuyệt đối không được đắc ý vênh váo hay chút sơ suất gì.

Khi đến hoàng thành.

Hắn lấy bảo điệp đưa tin ra, gửi tin nhắn cho Nữ đế: 【 Bệ hạ ở Dao Hoa cung sao? Ta sẽ qua đó 】

Hắn do dự một chút, lại gửi tin nhắn cho sư thúc: 【 Sư thúc, ngươi tỉnh chưa? 】

Một lát sau.

Tin nhắn của sư thúc trả lời: 【 Ngươi tạm thời đừng đến 】

Lạc Thanh Chu cố ý nói: 【 Vì sao? Nhưng ta nhớ sư thúc, đêm nay ta muốn qua đó 】

Trúc Trúc: 【 Ta muốn bế quan tu luyện 】

Lạc Thanh Chu: 【 Không cần ta giúp sao? 】

Trúc Trúc: 【 Qua vài ngày nữa đi 】

Lạc Thanh Chu không nói đùa nữa: 【 Được, sư thúc nghỉ ngơi thật tốt 】

Trúc Trúc: 【 Ừm 】

Khi Lạc Thanh Chu đang muốn cất bảo điệp đưa tin đi, sư phụ đột nhiên gửi tin nhắn: 【 Phi Dương, vi sư cũng sắp đột phá, cần ngươi hỗ trợ 】

Khóe miệng Lạc Thanh Chu giật giật, trả lời: 【 Sư phụ, dùng linh dịch đệ tử hiếu kính ngươi, nhất định có thể đột phá. Không nói nữa, đệ tử muốn tu luyện 】

Hắn lập tức cất bảo điệp đưa tin đi, nhanh chóng tiến vào hoàng cung.

Khi hắn đi tới Dao Hoa cung, Nữ đế Đại Viêm Nam Cung Hỏa Nguyệt đang mặc một bộ váy đỏ, dáng người thướt tha nằm nghiêng trên giường, nghiêm túc nhìn bảo điệp đưa tin trong tay.

Dưới váy đỏ, đôi chân ngọc trắng như tuyết, trắng đến chói mắt.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters