Chương 2379: Phu quân thật lợi hại, trẫm quỳ xuống cho ngươi! Tiểu Nguyệt khoe khoang trước mặt Nguyệt tỷ tỷ (1)

Vụt!

Thân ảnh Lạc Thanh Chu chợt lóe, trực tiếp đi ra từ dưới lòng đất. Đang lúc hắn chắp tay chuẩn bị bái lạy, Nam Cung Hỏa Nguyệt đột nhiên vén váy đỏ lên, chân dài duỗi ra, một cước đá về phía mặt hắn, lạnh lùng quát.

- Thích khách lớn mật!

Bộp!

Lạc Thanh Chu giơ tay lên, bắt lấy chân ngọc của nàng. Chân ngọc kia cách hai má hắn một ngón tay dài, nắm trong lòng bàn tay, mềm mại trơn nhẵn, mảnh khảnh linh lung, tuyết trắng như ngọc, thậm chí có thể ngửi được mùi hương hoa sau khi tắm rửa.

- Bệ hạ, là thần.

Hắn hơi cúi đầu, cung kính nói.

Nam Cung Hỏa Nguyệt híp mắt lại, vẻ mặt lãnh khốc uy nghiêm.

- Ngươi là ai? Trẫm không biết ngươi!

Lạc Thanh Chu nhẹ nhàng đặt chân ngọc của nàng trở lại lên giường, lần nữa xin lỗi.

- Bệ hạ, là thần không đúng, đáng ra thần nên trở về từ sớm.

Nam Cung Hỏa Nguyệt hừ lạnh một tiếng, liếc xéo hắn nói:

- Ngươi là thần của ai? Trẫm quên ngươi rồi.

Lạc Thanh Chu đành phải tiếp tục xin lỗi.

- Thật sự là do trên đường gặp chuyện khác nên phải kéo dài. Lần này thần đi ra ngoài, nhìn thấy người của tam đại tiên tông, còn bị nhốt trong một trận pháp thượng cổ, thiếu chút nữa đã không thể ra được, may mắn cuối cùng đã thoát ra thành công, cũng không phải là cố ý ở ngoài lâu.

- Hừ!

Nam Cung Hỏa Nguyệt quay mặt đi, tiếp tục nhìn bảo điệp đưa tin trong tay, không để ý tới hắn nữa.

Nữ đế đại nhân rất tức giận! Cần dỗ dành!

Lạc Thanh Chu nhìn nàng một cái, lấy một hộp gấm từ trong túi trữ vật ra, hai tay dâng lên, đưa tới trước mặt nàng, nói:

- Bệ hạ, đây là lễ vật thần trải qua ngàn vạn đau khổ mang về cho ngài.

Nam Cung Hỏa Nguyệt nghe vậy, lúc này mới quay mặt lại, nhìn chằm chằm hộp gấm, lạnh lùng nói:

- Lễ vật gì? Nếu qua loa cho trẫm những thứ bình thường, hừ, ngươi chết chắc.

Lạc Thanh Chu không nói gì, nhẹ nhàng mở hộp gấm ra.

Đầu tiên là một hương thơm trái cây hấp dẫn từ hộp tràn ra, sau đó, một trái cây màu vàng rực rỡ xuất hiện.

Nam Cung Hỏa Nguyệt sửng sốt một chút, lại nghi ngờ nhìn chằm chằm quả này vài lần, đột nhiên đứng bật dậy, có chút không dám tin nói:

- Kim Xà quả?

Lạc Thanh Chu nói:

- Bệ hạ quả nhiên không gì không biết, viên linh quả này chính là Kim Xà quả, hơn nữa còn là Kim Xà quả hơn ngàn năm. Người ta nói rằng ăn nó, không chỉ có thể kéo dài tuổi thọ, mà còn có thể làm đẹp và chăm sóc sắc đẹp. Nghe nói còn có thể dùng nó luyện chế Trú Nhan Đan, sau khi ăn xong, vĩnh viễn bảo trì thanh xuân.

Nam Cung Hỏa Nguyệt đột nhiên nhìn về phía hắn nói:

- Ngươi hình như quên nói một loại hiệu quả khác, ăn nó, nghe nói còn có thể lớn ngực.

Lạc Thanh Chu cung kính nói:

- Đối với bệ hạ mà nói, hiệu quả này có cũng như không. Bệ hạ đã rất hoàn mỹ, cho nên thần cũng không cần phải nói.

Khóe miệng Nam Cung Hỏa Nguyệt hơi nhếch lên một chút, nói:

- Nửa tháng không gặp, không ngờ công phu vỗ mông ngựa của ngươi lại tinh tiến lên nhiều rồi đấy. Ngươi chẳng lẽ không biết, trẫm đời này ghét nhất chính là loại người dối trá thích vỗ mông ngựa sao?

Lạc Thanh Chu chắp tay nói:

- Thần chỉ nói thật mà thôi, cũng không phải vỗ mông ngựa gì.

Ánh mắt Nam Cung Hỏa Nguyệt một lần nữa nhìn về phía linh quả trong hộp gấm, vươn tay ngọc nhận lấy, đang muốn khen ngợi vài câu, đột nhiên nhướng mày lên, lại nhìn hắn nói:

- Nói thật cho ta biết, ngươi tổng cộng mang theo mấy quả trở về?

Lạc Thanh Chu nói:

- Hai quả.

Nam Cung Hỏa Nguyệt lạnh lùng, nói:

- Còn một quả đâu?

Lạc Thanh Chu cung kính nói:

- Cho nương tử nhà ta ăn, thân thể nàng bị bệnh, thần hy vọng công năng kéo dài tuổi thọ của linh quả này, có thể giúp nàng một ít.

Nam Cung Hỏa Nguyệt nghe vậy giật mình một chút, trầm mặc một lát, lại nhìn linh quả trong ta một hồi mới nói:

- Vậy quả này cũng cho nàng đi. Dù sao những hiệu quả này đối với trẫm mà nói, có hay không cũng như nhau, trẫm không cần.

Lạc Thanh Chu hơi giật mình, ngẩng đầu nhìn nàng.

Nam Cung Hỏa Nguyệt uy nghiêm nói:

- Làm sao, chẳng lẽ ngươi cảm thấy trẫm cần?

Lạc Thanh Chu vội vàng nói:

- Bệ hạ trời sinh lệ chất, tất cả đều rất hoàn mỹ, đương nhiên không cần. Chẳng qua, nghe nói viên linh quả này còn có thể luyện chế Trú Nhan đan, thần cảm thấy bệ hạ vẫn nên giữ lại thì tốt hơn, đến lúc đó luyện chế Trú Nhan đan, để dung nhanh hoàn mỹ của bệ hạ vĩnh viễn dừng ở tuổi mười tám, chẳng phải tốt hơn sao?

Nam Cung Hỏa Nguyệt hừ lạnh một tiếng, nói:

- Làm sao, chờ trẫm mười chín hai mươi, ba mươi rồi, ngươi sẽ chướng mắt trẫm sao?

Lạc Thanh Chu cúi đầu nói:

- Đương nhiên không phải, thần chỉ cảm thấy...

- Trẫm nhận!

Nam Cung Hỏa Nguyệt không từ chối nữa, trực tiếp cất linh quả đi.

Sau đó tay ngọc nhấc lên, đặt ở trong ngực hắn, khóe miệng khẽ động nói:

- Thưởng cho ngươi, cố mà xoa bóp cho trẫm.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters