Lạc Thanh Chu nhẹ nhàng cầm lấy, ngồi xuống trên giường, vừa xoa xoa, vừa nói:
- Bệ hạ, lúc trở về, lão tổ nhà ta nói với ta một số việc, kêu ta nói với bệ hạ một tiếng.
Nam Cung Hỏa Nguyệt tựa vào phía sau, nhắm hai mắt lại, vẻ mặt lười biếng nói:
- Nói đi. Trẫm biết, nếu ngươi không có việc sẽ không đến nhanh như vậy.
Lạc Thanh Chu nói:
- Lần này mấy đại tông môn chúng ta cùng đi tới di tích thượng cổ, người của tam đại tiên tông cũng đi vào. Sau khi tiến vào di tích kia, người của Lăng Tiêu tông và Tiên Vân các đều đột nhiên bị người của Phiêu Miểu Tiên Tông đánh lén. Lão tổ nhà ta và Lạc Lăng tiền bối của Tiên Vân Các, thân bị trọng thương, đệ tử trẻ tuổi cùng hai vị tông chủ của chúng ta, cũng thiếu chút nữa ngã xuống...
Nam Cung Hỏa Nguyệt mở mắt ra, hàn mang trong mắt lóe lên.
- Quả nhiên vẫn không thể nhịn được?
Lập tức nàng lại nhìn hắn nói:
- Tiếp tục, sau đó thì sao?
Lạc Thanh Chu lần lượt kể một số chuyện phát sinh ở bên trong với Phiêu Miểu Tiên Tông ra.
Đợi hắn nói xong, Nam Cung Hỏa Nguyệt phức tạp nhìn chằm chằm hắn, nhìn một lúc lâu, nói:
- Đại Tông Sư của Phiêu Miểu Tiên Tông cũng bị ngươi giết?
Lạc Thanh Chu nói:
- Cũng không phải là thần giết, mà là thiên lôi.
Nam Cung Hỏa Nguyệt lại nhìn chằm chằm hắn trong chốc lát, nói:
- Theo lời ngươi, Công Tôn Nghiêm của Phiêu Miểu Tiên Tông cũng ở bên trong, Phiêu Miểu Tiên Tông của hắn chết nhiều người như vậy, hắn cũng thờ ơ, không trả thù các ngươi? Xem ra ngươi vẫn còn che giấu.
Lạc Thanh Chu đành phải kể chuyện mình hỗ trợ phá trận, và chuyện được Bồng Lai Tiên Đảo, Cửu Thiên Dao Đài chủ động thêm bạn tốt, tranh giành mời tới làm khách một lần.
Đợi những chuyện này nói xong, ánh mắt Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn về phía hắn, càng thêm phức tạp.
Một lúc lâu sau, nàng mở miệng nói:
- Ngươi động tâm không? Ngươi có định đi tới nơi đó ngay lập tức không?
Lạc Thanh Chu nói:
- Thần không muốn đi.
Nam Cung Hỏa Nguyệt hừ lạnh một tiếng, nói:
- Dối trá. Bồng Lai Tiên Đảo và Cửu Thiên Dao Đài là thế lực như thế nào, chủ động mời ngươi đi, ngươi còn không muốn đi? Cho dù là trẫm, cũng sẽ động tâm, huống chi là ngươi.
Lạc Thanh Chu nói:
- Bệ hạ gánh vác trọng trách quốc gia, mặc dù động tâm, nhưng cũng sẽ không đi. Mà thần cũng vậy, thần tiêu hao linh quáng chi tâm của Đại Viêm, lại cùng bệ hạ kết làm phu thê, cho nên trọng trách của bệ hạ chính là trọng trách của thần. Trước khi không hoàn toàn giải quyết hết nguy cơ, thần thề, tuyệt đối không rời khỏi Đại Viêm, tuyệt đối không tiến vào tông môn khác!
Hắn lập tức giơ tay thề.
- Nếu có trái lời thề, trời tru đất diệt, không được chết dễ dàng!
Nam Cung Hỏa Nguyệt lại nhìn hắn chằm chằm trong chốc lát, đặt một chân ngọc khác vào trong ngực hắn, trầm mặc không nói gì.
Lạc Thanh Chu cúi đầu, giúp nàng nhẹ nhàng nắm lấy, nói:
- Thần biết, Đại Viêm hiện giờ trong ngoài đấu đá, bệ hạ rất lo lắng. Nhưng bệ hạ yên tâm, chuyện của Phiêu Miểu Tiên Tông, thần sẽ giúp ngài giải quyết. Về phần Yêu tộc bên kia... Dị tộc xâm lấn, dân chúng nguy nan, thần thân là nam nhi Đại Viêm, thân là phu quân bệ hạ, lại tiêu hao truyền thừa linh quáng chi tâm của võ giả Đại Viêm, đương nhiên cũng không thể làm ngơ. Chờ chuyện Phiêu Miểu Tiên Tông giải quyết xong, thần nguyện ý đi biên cảnh, giúp bệ hạ tru sát Yêu tộc, thủ vệ biên cương, bảo vệ dân chúng, đúc lại Vạn Lý Trường Thành cho Đại Viêm ta!
Nam Cung Hỏa Nguyệt kinh ngạc nhìn hắn.
Im lặng một lát, nói:
- Ngươi nói rất dễ nghe, mặc kệ thật hay giả, trẫm đều rất hài lòng. Vì vậy... Ngươi nằm xuống đi, hôm nay, trẫm phải thưởng cho ngươi.
Khóe miệng Lạc Thanh Chu giật giật, vội vàng nói:
- Bệ hạ, không cần. Nếu như tiện, thần còn muốn đến linh quáng chi tâm tu luyện nửa ngày, thân thể của ta lập tức sẽ đột phá.
Nam Cung Hỏa Nguyệt lập tức kinh ngạc nói:
- Lại muốn đột phá? Tông Sư trung kỳ?
Lạc Thanh Chu gật gật đầu, nói:
- Chỉ thiếu một bước cuối cùng.
Nam Cung Hỏa Nguyệt phức tạp nhìn hắn, đột nhiên ngồi dậy, thần sắc trở nên ôn nhu, ngữ khí cũng cực kỳ ôn nhu.
- Trẫm quả nhiên không nhìn lầm ngươi! Trẫm tự hào vì ngươi...
Lập tức, bàn tay ngọc ngà kéo trâm ra, tóc buông xuống, lại ôn nhu nói:
- Đến đây đi, hôm nay trẫm nhất định phải thưởng ngươi, sẽ không làm mất của ngươi quá nhiều thời gian, trẫm...
Nữ đế tôn quý của Đại Viêm, nữ chiến thần từng ở trên chiến trường, thần nữ trưởng công chúa trong lòng tất cả dân chúng Đại Viêm, giờ phút này, lại đột nhiên hạ mình quỳ gối trước mặt hắn, cúi đầu cao quý của nàng, vẻ mặt ôn nhu...
Không lâu sau đó.
Hai người đi vào mật thất, đi về phía linh quáng dưới lòng đất. Vừa rồi vào linh quáng, một cỗ khí tức nóng rực đập vào mặt.
Lạc Thanh Chu không dám kéo dài thời gian, lập tức đi xuống chỗ trung tâm linh quáng, ngồi xuống, bắt đầu tu luyện.