Nam Cung Hỏa Nguyệt yên lặng nhìn bên cạnh trong chốc lát, mới xoay người rời đi.
Trở lại thư phòng.
Một đôi chân ngọc trắng như tuyết của nàng, đi đến trước gương trong góc, yên lặng đứng trong chốc lát, mới đi rửa mặt, súc miệng, sau đó nói:
- Nguyệt Vũ, ngươi đi Long Hổ học viện thông báo, nói ngày mai trẫm muốn đi bái phỏng Bạch viện trưởng. Nếu như bọn họ không đồng ý, nói cho bọn họ biết, là chuyện xâm chiếm của Phiêu Miểu Tiên Tông.
- Vâng, bệ hạ!
Nguyệt Vũ ở ngoài cửa đáp ứng một tiếng, lập tức rời đi.
Nam Cung Hỏa Nguyệt đứng trước gương, lại yên lặng nhìn mình trong gương một hồi, trên mặt đột nhiên lộ ra nụ cười, lẩm bẩm nói:
- Sư tỷ, cám ơn ngươi... Nếu không nhờ ngươi, trẫm làm sao có thể quen được hắn...
Suy nghĩ một chút.
Nàng lấy bảo điệp đưa tin ra, lại lấy ra Kim Xà quả vàng rực rỡ kia, chụp một tấm hình, gửi qua.
Một lúc sau.
Nàng lại gửi một tin nhắn khác qua: 【 Xin lỗi, sư tỷ, ta vừa gửi nhầm, hình như không thể rút lại. Đây là Kim Xà Quả, hơn ngàn năm, là phu quân nhà ta tặng 】
Trong một khu vườn.
Trong lương đình, một thiếu nữ tuyệt mỹ mặc quần áo trắng như tuyết, đang ngồi ở trước bàn đá, nhìn linh quả vàng rực rỡ trong tay ngẩn người.
Đồng thời, trong tay còn lại của nàng, lại nắm một khối bảo điệp đưa tin.
Một lát sau, nàng trả lời tin nhắn: 【 À 】
Tiểu Nguyệt: 【 Sư tỷ, nghe nói Kim Xà quả trên ngàn năm, có thể làm đẹp dưỡng nhan, kéo dài tuổi thọ, còn có thể làm lớn ngực, ngươi nhất định sẽ không cần nhỉ. Nhưng ta còn nghe nói, nó có thể luyện chế Trú Nhan đan, sư tỷ là luyện đan đại sư, có thể giúp ta luyện chế một viên Trú Nhan Đan không? Phu quân nhà ta nói, hắn thích bộ dáng mười tám tuổi của ta, hắn muốn ta vĩnh viễn giữ ở bộ dáng mười tám tuổi 】
Khi màn đêm buông xuống.
Cả người Lạc Thanh Chu đầy mồ hôi, đi ra khỏi lòng đất.
Nguyên khí phía dưới linh quáng chi tâm quá nồng đậm, hiện giờ kinh mạch huyệt khiếu trong cơ thể hắn đều đã đầy ắp, không thể hấp thu quá nhiều.
Chỉ có thể chờ sử dụng đan dược rồi đột phá, mới có thể tiếp tục tu luyện.
Khi hắn đi ra khỏi mật thất, Nam Cung Hỏa Nguyệt đã nằm trên giường, mệt mỏi ngủ thiếp đi, nhưng khóe miệng nàng lại mang theo một tia ý cười.
Lạc Thanh Chu nhẹ giọng đi tới, giúp nàng đắp chăn.
Đoạn thời gian này, Yêu tộc xâm lấn, Thái vương còn chưa giết được, các nơi nổi dậy làm loạn, thiếu nữ này khẳng định mỗi ngày đều bận rộn vô cùng, có lẽ ngay cả một giấc ngủ ngon cũng không có.
Lạc Thanh Chu nhìn gương mặt xinh đẹp mà non nớt của nàng, âm thầm thở dài một hơi, giúp nàng vén tóc buông xuống bên giường, lại cúi đầu, nhẹ nhàng hôn lên trán nàng một cái, mới lặng lẽ rời đi.
Sau khi hắn từ dưới lòng đất rời đi, lông mi Nam Cung Hỏa Nguyệt mới rung động, chậm rãi mở hai mắt ra.
Nàng kinh ngạc nhìn nóc nhà, ngây người hồi lâu, mới lẩm bẩm nói:
- Ngươi nếu không phụ trẫm, trẫm cũng tuyệt đối không phụ ngươi...
Ngây người hồi lâu.
Nàng đột nhiên ngồi dậy, lấy bảo điệp đưa tin khác ra, gửi một tin nhắn ra ngoài: 【 Ca ca tốt, muội muội nhớ ngươi... Tối nay, muội muội có thể đến gặp ngươi không? 】
Lạc Thanh Chu trở lại Tần phủ.
Tần nhị tiểu thư đang ở thư phòng đọc sách, sắc mặt khôi phục một chút.
Hai người nói chuyện một lúc.
Lạc Thanh Chu đi qua Linh Thiền Nguyệt cung, nhưng Bách Linh cũng không mở cửa, ở bên trong nói:
- Tiểu thư đang tắm rửa, Thiền Thiền cũng đang tắm rửa, cô gia nếu muốn gặp Thiền Thiền, vậy ngày mai lại đến.
Lạc Thanh Chu đành phải nói:
- Bách Linh, cô gia muốn gặp ngươi.
Bách Linh ở bên trong hừ một tiếng, nói:
- Người ta sẽ không bị lừa nữa đâu! Cô gia, ngươi đi nhanh đi, người ta phải trở về hầu hạ tiểu thư tắm rửa.
Nói xong, nàng lập tức chạy đi.
Lạc Thanh Chu không dám trèo tường đi vào, đành phải trở về Mai Hương uyển.
Tần nhị tiểu thư hỏi một chút, nở nụ cười.
- Buổi chiều Vi Mặc đến chỗ tỷ tỷ một chuyến, Bách Linh cáo trạng với ta, nói Thanh Chu ca ca khi dễ nàng, còn lén lút vào phòng nàng, lật đồ của nàng.
Lạc Thanh Chu lập tức phản bác.
- Không có chuyện gì, nha đầu kia hoàn toàn vu khống!
Tần nhị tiểu thư cười nói:
- Có phải vu khống hay không, trong lòng Thanh Chu ca ca biết rõ.
Hai người lại nói chuyện một lát, mới lên giường.
Tần nhị tiểu thư ôn nhu nằm trong ngực hắn, nhẹ giọng nói:
- Thanh Chu ca ca đêm nay không đến chỗ bệ hạ sao?
Lạc Thanh Chu vuốt ve mái tóc của nàng nói:
- Đêm nay ta còn có việc, chờ nàng ngủ ta sẽ đi ra ngoài.
Tần nhị tiểu thư ngước hai má lên nhìn hắn, nói:
- Tìm vị Nguyệt tỷ tỷ kia của chàng sao?
Lạc Thanh Chu nghe vậy sửng sốt, nhìn nàng nói:
- Sao nàng biết?
Tần nhị tiểu thư cười nói:
- Buổi tối chỉ cần Thanh Chu ca ca ra ngoài, đều sẽ đi tìm nàng.