Chương 2382: Phu quân thật lợi hại, trẫm quỳ xuống cho ngươi! Tiểu Nguyệt khoe khoang trước mặt Nguyệt tỷ tỷ (4)

Lạc Thanh Chu thản nhiên.

- Lần này ta đi ra ngoài, mang theo một ít linh dược trở về, cần nàng hỗ trợ luyện chế đan dược, là chính sự.

Tần nhị tiểu thư cười mập mờ nói:

- Xem ra những buổi tối khác không phải là chính sự.

Lạc Thanh Chu nghiêm trang nói:

- Cũng là chính sự.

Hắn đột nhiên đưa tay vào trong y phục của nàng, cắn lỗ tai nàng nói:

- Mỗi đêm hầu hạ nương tử nhà ta, cũng là chính sự.

Hai má Tần nhị tiểu thư đỏ lên, ôm chặt hắn, cắn cắn môi, thấp giọng nói:

- Thanh Chu ca ca rời nhà lâu như vậy, hẳn rất muốn nhỉ? Có muốn Vi Mặc giúp...

Nói xong, nàng liền chui vào trong chăn.

Lạc Thanh Chu vội vàng ôm nàng trở về, nói:

- Không cần, ta hoàn toàn không muốn, tu luyện quan trọng.

Tần nhị tiểu thư hồ nghi nhìn hắn, nhìn một lát, đột nhiên bĩu môi nhỏ nhắn.

- Vi Mặc quên mất, Thanh Chu ca ca mới từ Lăng Tiêu tông trở về... Hôm nay còn tiến cung.

Lạc Thanh Chu “khụ khụ” một tiếng, vội vàng lấy bảo điệp đưa tin ra nói:

- Vi Mặc, đến, gửi tin nhắn cho Nguyệt tỷ tỷ.

Tần nhị tiểu thư vừa nghe, lập tức buông tha cho hắn, hai má dán lên má hắn, mở to hai mắt nhìn bảo điệp đưa tin trong tay hắn.

Lạc Thanh Chu vươn ngón tay, viết một tin nhắn, gửi qua.

【 Nguyệt tỷ tỷ, Kim Thiền Thảo và Lôi Mộc Hoa ta đều lấy được, đêm nay ngươi có thời gian không? Ta ở Đông Hồ chờ ngươi 】

Tần nhị tiểu thư không khỏi oán giận nói:

- Thanh Chu ca ca, chàng thật không biết nói chuyện, nào có vừa mới trở về, đã trực tiếp kêu người ta giúp đỡ. Chàng nên hỏi thăm Nguyệt tỷ tỷ trước, trò chuyện với tỷ tỷ thêm vài câu, quan tâm nhiều hơn, sau đó nói đêm nay muốn gặp nàng, muốn nàng chỉ cách tu luyện, chờ sau khi nhìn thấy tỷ tỷ, chàng lại nói chính sự.

Lạc Thanh Chu nhẹ nhàng véo mặt nàng một cái, nói:

- Nương tử, nàng đang dạy phu quân nhà nàng tán tỉnh nữ tử khác sao?

Tần nhị tiểu thư cũng vươn ngón tay ngọc nhỏ nhắn ra, nhẹ nhàng véo mặt hắn một cái, cười nói:

- Đúng vậy, phu quân có vui không?

Lạc Thanh Chu hôn lên cái miệng nhỏ nhắn của nàng, nói:

- Đương nhiên không vui, điều này có nghĩa là nàng không còn yêu ta nữa. Nếu nàng yêu ta, nên phải ghen tuông, ngăn cản ta, không nên cười hì hì giúp ta như vậy.

Tần nhị tiểu thư trầm mặc một chút, nói:

- Thanh Chu ca ca...

Lạc Thanh Chu đột nhiên che miệng nhỏ nhắn của nàng, nói:

- Đừng nói nữa, chờ tin tức của Nguyệt tỷ tỷ.

Thiếu nữ này tự biết mình không thể sống lâu, cho nên chỉ cần là hắn thích, nàng đều sẽ cố gắng giúp hắn, thậm chí dù hắn không tỏ vẻ yêu thích rõ ràng, nhưng nàng cũng sẽ giúp hắn...

Một thê tử như vậy, hắn có thể không yêu, không cảm động sao?

Cho nên dù phải trả giá gì, hắn nhất định phải chữa khỏi bệnh của nàng!

Lúc này, bảo điệp đưa tin đột nhiên rung lên một cái.

Lạc Thanh Chu mở ra xem, không ngờ là quận chúa gửi tới.

Tần nhị tiểu thư kinh ngạc nói:

- Hử, là một bức ảnh, chân thật xinh đẹp, là của Mỹ Kiêu tỷ!

Khóe miệng Lạc Thanh Chu giật giật.

Quận chúa gửi tới, không chỉ là một tấm ảnh chụp đôi chân xinh đẹp, dưới ảnh còn có một dòng chữ nhỏ: 【 Phi Dương ca ca, thích không? 】

Lạc Thanh Chu đang không biết nên trả lời như thế nào, Tần nhị tiểu thư đã nắm lấy ngón tay hắn, viết trên bảo điệp đưa tin: 【 Thích, quận chúa, gửi thêm mấy tấm 】 sau đó gửi đi.

Lạc Thanh Chu không nói gì.

Rất nhanh, tin nhắn đã đến: 【 Phi Dương ca ca thật biến thái, khó trách hôm nay ở trong xe ngựa, chưa đến bao lâu Phi Dương ca ca đã đầu hàng】

Tần nhị tiểu thư đột nhiên quay mặt, nhìn hắn.

Lạc Thanh Chu nói:

- Hôm nay đi lấy thuốc cho nàng, ta và quận chúa đánh cờ trong xe ngựa, sau vài lần quận chúa thua, nàng bắt đầu chơi chiêu dùng chân đá đùi, hại ta không có cách nào nghiêm túc đánh cờ, sau đó ta liền đầu hàng...

Tần nhị tiểu thư.

- Ha ha.

Lạc Thanh Chu vội vàng trả lời: 【 Quận chúa, không nói chuyện nữa, ngủ ngon, ta đang ngủ với thê tử nhà ta 】 tin nhắn rất nhanh lại trả lời.

Tiểu Mỹ Kiêu: 【 À, không sao, Vi Mặc cái gì cũng biết. Đúng rồi, tối nay Tuyết Y cũng ngủ ở chỗ ta, ta chụp cho ngươi một tấm chân của nàng gửi qua, được không? 】

Lạc Thanh Chu: 【 Quận chúa, xin hãy tự trọng 】

Tiểu Mỹ Kiêu: 【 A! 】

Lạc Thanh Chu: 【 Chúc ngủ ngon 】

Tiểu Mỹ Kiêu: 【 Gừ! Cắn ngươi! 】

Lạc Thanh Chu: 【 Ấu trĩ! 】

Tiểu Mỹ Kiêu: 【 Ngươi có nói không? Không nói bổn quận chúa sẽ gửi ảnh ngươi hưởng thụ cho nương tử nhà ngươi 】

Lạc Thanh Chu vội vàng nói: 【 Gừ! Cũng cắn ngươi! 】

Tiểu Mỹ Kiêu: 【 Ấu Trĩ! 】

Lạc Thanh Chu - .....

Lúc này, Nguyệt tỷ tỷ rốt cục cũng trả lời tin nhắn: 【 Ừ 】

- Chỉ một chữ thôi?

Tần nhị tiểu thư thoạt nhìn có chút thất vọng.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters