Chương 2384: Nắm tay Nguyệt tỷ tỷ, Tiểu Nguyệt khoe khoang với Đại Nguyệt (2)

Lạc Thanh Chu nói:

- Cũng có nghĩa, Lam Linh Hoa thậm chí có thể ảnh hưởng đến khả năng thăng cấp của một đại năng tu sĩ?

Thân ảnh xanh nhạt khẽ gật đầu.

- Đúng vậy.

Lạc Thanh Chu nhìn về phía nàng nói:

- Vậy, Nguyệt tỷ tỷ có muốn không?

Thân ảnh xanh nhạt nhìn dược đỉnh trước mặt, không nói gì nữa.

Lạc Thanh Chu không nói nữa, trực tiếp lấy gốc Lam Linh Hoa kia ra, đưa tới trước mặt nàng nói:

- Nguyệt tỷ tỷ, đây là ta lấy được từ di tích thượng cổ kia, ngươi xem, có phải là loại Lam Linh Hoa mà ngươi nói hay không?

Thân ảnh xanh nhạt hơi cúi đầu, nhìn về phía đóa hoa màu lam trong tay hắn, trong đôi mắt trong trẻo lạnh lùng, tựa hồ vẫn không có bất kỳ gợn sóng nào, trầm mặc một chút, nói:

- Đúng vậy.

Lạc Thanh Chu lại đưa trước người nàng, nói:

- Vậy thì tốt rồi, ta còn sợ ta nhìn lầm. Nguyệt tỷ tỷ, tặng gốc Lam Linh Hoa này cho ngươi, tu vi ngươi cao như vậy, về sau khẳng định cần luyện chế đan dược tốt hơn, có nó, tỷ lệ thành công hẳn là sẽ cao hơn rất nhiều.

Trong con mắt của thân ảnh xanh nhạt hơi giật mình một chút, ánh mắt một lần nữa nhìn về phía dược đỉnh phía trước, bình thản nói:

- Ngươi tự cầm, về sau ngươi cũng sẽ cần.

Lạc Thanh Chu nói:

- Nguyệt tỷ tỷ lấy đi, đây là ta cố tình mang về đưa cho ngươi.

Thân ảnh xanh nhạt nhìn dược đỉnh, không nói gì nữa.

Lạc Thanh Chu lại nhìn chằm chằm bên mặt của nàng trong chốc lát, đột nhiên to gan, nắm lấy tay nàng, trực tiếp nhét Lam Linh Hoa vào trong tay nàng, nói:

- Nguyệt tỷ tỷ, dù ta cho ngươi bất cứ thứ gì cũng là chuyện nên làm, nếu ngươi không nhận, sau này ta cũng không nhận linh dược và đan dược của ngươi nữa.

Vừa nói, hắn vừa tiếp tục nắm bàn tay mềm mại lạnh lẽo của nàng.

Thân ảnh xanh nhạt khẽ nhíu mày, quay mặt lại, con mắt trong trẻo lạnh lùng nhìn về phía hắn.

Lạc Thanh Chu lúc này mới buông tay ra, có chút xấu hổ, vội vàng lại lấy ra một cái hộp gỗ, sau khi mở ra, đưa tới trước mặt nàng, nói:

- Còn có một quả Kim Xà Quả. Trên sách nói, ăn nó, có thể kéo dài tuổi thọ, làm đẹp dưỡng nhan, hơn nữa còn có thể dùng nó luyện chế Trú Nhan Đan. Đương nhiên, đối với người tu luyện trời sinh lệ chất đã thế tu vi còn cao thâm như Nguyệt tỷ tỷ, đương nhiên không cần. Chẳng qua, đây là một chút tâm ý của ta, hy vọng Nguyệt tỷ tỷ nhận lấy.

Ánh mắt trong trẻo lạnh lùng của thân ảnh xanh nhạt lại nhìn về phía linh quả trong tay hắn, trên mặt vẫn không nhìn ra bất kỳ gợn sóng nào.

- Cầm đi.

Lạc Thanh Chu nhẹ giọng nói, ánh mắt lại nhìn về phía bàn tay trắng như tuyết của nàng, tựa hồ còn muốn đi nắm một chút.

Trong phòng luyện đan, đột nhiên trở nên yên tĩnh không một tiếng động.

Mặc dù nước thuốc trong dược đỉnh cũng dừng sôi trào.

Chờ thêm một chút nữa.

Lạc Thanh Chu đành phải đặt hộp gỗ và linh quả ở dưới chân nàng, nói:

- Nguyệt tỷ tỷ, ta đi ra ngoài tu luyện, miễn quấy rầy ngươi luyện đan.

Hắn sợ hắn ở lại lát nữa lại làm ra chuyện to gan nào đó.

Nếu ảnh hưởng đến tâm tình Nguyệt tỷ tỷ, khiến cho lô đan dược này xảy ra vấn đề, vậy thì hối hận không kịp.

Dù sao Kim Thiền Thảo và Lôi Mộc Hoa cũng chỉ có một phần, chỉ có thể thành công, không thể thất bại.

Hắn lại nhìn con mắt trong sáng lạnh lùng của nàng một cái, xoay người rời đi.

Rầm...

Cửa đá mở ra, lại chậm rãi đóng lại.

Trong phòng luyện đan, một lần nữa khôi phục yên tĩnh.

Thân ảnh xanh nhạt lại yên tĩnh đứng ở trước dược đỉnh một chốc lát, mới cất Lam Linh Hoa trong tay, lại chậm rãi ngồi xổm xuống, nhìn về phía Linh Quả trong hộp gỗ trên mặt đất.

Lúc này, bảo điệp đưa tin trên người nàng đột nhiên rung lên.

Dừng một chút, nàng mới lấy ra.

Tiểu Nguyệt: 【 Sư tỷ, tối nay tâm tình của ta rất tốt, có thể đi tìm ngươi chơi không? Đúng rồi, ta sẽ mang Kim Xà Quả mà phu quân nhà ta đưa cho ta, nhờ ngươi giúp ta luyện chế một khỏa Trú Nhan đan, được không? Tất nhiên, ta sẽ trả tiền cho ngươi 】

Ánh mắt thân ảnh xanh nhạt, lần nữa nhìn về phía linh quả trong hộp gỗ trên mặt đất.

Lạc Thanh Chu ra khỏi phòng luyện đan, đi tới Thủy Tinh Cung.

Trong quan tài băng, thân thể Hoa Cốt vẫn nằm bên trong, giống như đang ngủ, có một loại cảm giác mỹ nhân yên tĩnh.

Suy nghĩ một chút.

Hắn lấy con Hỏa Hồ ra khỏi nhẫn trữ vật rồi đặt nó trên quan tài băng.

Tiểu Hỏa Hồ mờ mịt.

Lạc Thanh Chu nhìn ánh mắt nó nói:

- Nhịn, không được phản kháng, ta muốn tiến vào thân thể ngươi.

Tiểu Hỏa Hồ nhất thời mở to hai mắt.

Lạc Thanh Chu đột nhiên thần hồn xuất khiếu, trực tiếp chui vào mi tâm của nó.

Hiện giờ thần hồn của hắn đã ở cảnh giới Phân Thần cảnh hậu kỳ, cường đại hơn rất nhiều, chỉ cần tiểu Hỏa Hồ này không phản kháng, hắn có thể dễ dàng tiến vào, mặc dù nó phản kháng, hắn cũng có thể mạnh mẽ đi vào.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters