Nhưng nếu nó nổi loạn, người bị thương chắc chắn là nó.
Tiểu Hỏa Hồ bây giờ đã là linh thú của hắn, đương nhiên không có bất kỳ tâm tư phản kháng nào, chỉ là vẫn có chút khuất nhục nho nhỏ.
Lạc Thanh Chu tiến vào thức hải của nó, lập tức thấy được thần hồn của nó.
Nó đang điều khiển cơ thể.
Lạc Thanh Chu nói:
- Không cần quản ta, Hoa Cốt đâu?
Lần trước thần hồn của hắn gặp Hoa Cốt ở chỗ này, Tiểu Hỏa Hồ đương nhiên cũng thấy được.
Nhưng hình ảnh lúc đó, thật sự đỏ cả mắt.
Nó rất tức giận.
Không ngờ ở trong thân thể nó, ở trong thức hải của nó, ở trước mặt nó làm loại chuyện hạ lưu này, quả thực không để nó vào mắt.
Cho nên, khi Lạc Thanh Chu hỏi nó, nó trực tiếp nhắm mắt lại, làm bộ như không nghe thấy.
Lạc Thanh Chu cũng không làm khó nó, tiếp tục đi về phía trước.
Chẳng bao lâu hắn nhìn thấy Hoa Cốt.
Hoa Cốt mặc một bộ quần áo màu hồng phấn, đang ngồi ở trong bụi hoa phía trước, nhắm mắt lại, giống như đang tu luyện.
Lạc Thanh Chu thầm nghi hoặc, chậm rãi đến gần.
Lúc trước Nguyệt tỷ tỷ nói với hắn, thần hồn của Hoa Cốt ở trong nhẫn trữ vật của hắn, đang chậm rãi biến hóa, đã trở nên mạnh mẽ hơn so với trước đó.
Nếu cứ tiếp tục như vậy, tin tưởng không bao lâu nữa, nàng có thể một lần nữa trở về thân thể của mình, khởi tử hồi sinh.
Lạc Thanh Chu đi tới trước mặt nàng, nhìn dung nhan xinh đẹp của nàng, trong lòng âm thầm suy đoán.
Mặc dù chỉ là thần hồn, trên người nàng cũng tản ra một cỗ hương vị ngọt ngào khiến người ta thèm nhỏ dãi, giống như một món mỹ thực, sắc hương đầy đủ.
Nàng tựa hồ cảm giác được cái gì đó, lông mi cong dài rung động một chút, chậm rãi mở mắt ra.
Con ngươi của nàng mê ly mà mỹ lệ, tựa hồ trời sinh mang theo vẻ quyến rũ, bên trong hàm chứa nước mùa thu lấp lánh tinh quang, hơi rung động, mới nhìn đã khiến người ta động tâm mà thương tiếc.
- Công tử...
Trong mắt nàng đầu tiên lộ ra vẻ mê mang, tựa hồ cảm thấy mình đang nằm mơ.
Nhưng rất nhanh, nàng đứng lên, kích động nói:
- Công tử, đây không phải là mộng, đây là thần hồn của ngươi, đúng không?
Lạc Thanh Chu gật đầu.
Hoa Cốt lập tức nhào vào trong ngực hắn, mừng đến phát khóc.
- Công tử, Hoa Cốt rất nhớ ngươi, ngươi rốt cũng đến thăm Hoa Cốt...
Lạc Thanh Chu nhẹ nhàng ôm lấy nàng, nói:
- Ngươi hiện tại thế nào rồi?
Hoa Cốt rưng rưng nước mắt nói:
- Hoa Cốt rất tốt, cảm giác ý thức càng ngày càng rõ ràng, cảm giác toàn bộ thân thể cũng càng ngày càng chân thật.
Trong lòng Lạc Thanh Chu khẽ động, hai tay chậm rãi vuốt ve thân thể nàng, đột nhiên nhìn về phía ngực nàng, kinh ngạc nói:
- Hoa Cốt, ngươi ngưng kết Hồn Tâm rồi?
Hoa Cốt nghe vậy hơi giật mình.
- Hồn Tâm? Hồn Tâm là gì?
Lạc Thanh Chu đưa tay ấn vào ngực nàng, có thể rõ ràng cảm nhận được Hồn Tâm bên trong nhảy lên, âm thầm khiếp sợ.
- Vừa nãy ngươi đang tu luyện sao?
Hắn hỏi ngay lập tức.
Vẻ mặt Hoa Cốt mờ mịt.
- Hoa Cốt không biết. Hoa Cốt chỉ cảm thấy làm như vừa rồi, ngồi ở chỗ đó, nhắm mắt lại, khi hô hấp thổ nạp, sẽ rất thoải mái, giống như là... Giống như còn sống...
- Hô hấp thổ nạp?
Lạc Thanh Chu sửng sốt, nói:
- Ai dạy ngươi?
Hoa Cốt nói:
- Thỏ thỏ.
- Thỏ thỏ?
Lạc Thanh Chu nhất thời cả kinh.
- Con thỏ nào? Đại Bảo hay Nhị Bảo?
Hoa Cốt lắc đầu, nói:
- Mấy ngày trước, nơi này có thêm một con thỏ trắng nhỏ, nó rất lợi hại, Đại Bảo và Nhị Bảo, còn có Tiểu Hồ đều muốn khi dễ nó, kết quả nó chỉ đứng ở đó không nhúc nhích, đã dọa Tiểu Hồ và Đại Bảo Nhị Bảo sợ chạy mất... Sau đó, nó đột nhiên tới nơi này, sau khi nhìn thấy ta, liền kêu học theo nó hô hấp thổ nạp...
Lạc Thanh Chu chấn động, ngây người một lúc lâu, mới nói:
- Nó vẫn luôn ở hình dạng của thỏ sao? Nó có nói gì không?
Hoa Cốt nói:
- Đó là một con thỏ, nó không nói gì, nhưng nó nhìn vào mắt ta, ta biết những gì nó nói, và sau đó ta học theo nó... Công tử, không phải ngươi bỏ nó vào sao? Hoa Cốt cảm thấy nó rất lợi hại, công tử lại lấy nó đi rồi sao?
Trong đầu Lạc Thanh Chu trống rỗng.
Di tích thượng cổ, thỏ trắng nhỏ, Bạch Vi Nhi, Nguyệt tỷ tỷ trong mộng...
Nguyệt tỷ tỷ chỉ dùng thần hồn tới, mà thần hồn hẳn là đã phụ thân trên người thiếu nữ tên Bạch Vi Nhi kia, về phần thỏ trắng nhỏ kia, hẳn là sủng vật Bạch Vi Nhi nuôi, lúc ấy có thể là bởi vì nguyên nhân khác, cần một thần hồn khác bám vào trên người thỏ trắng nhỏ...
Như vậy, lúc ấy thỏ trắng nhỏ kia rốt cuộc là Nguyệt tỷ tỷ, hay là Bạch Vi Nhi?
Đột nhiên, hắn nghĩ rằng khi hắn nắm lấy con thỏ trắng, không chỉ cầm tai của nó, mà còn tát nó, thậm chí còn mở chân của nó để xem xét nó là đực hay cái...