Nếu như là Nguyệt tỷ tỷ mà nói...
À...
Không có khả năng, không thể là Nguyệt tỷ tỷ được.
Nếu như là Nguyệt tỷ tỷ, có lẽ lúc ấy đã trực tiếp vọt ra khỏi thân thể tiểu bạch thỏ, dùng một quyền đánh bay hắn.
Nhưng nếu là tiểu cô nương Bạch Vi Nhi kia mà nói, đối phương làm sao có thể mặc hắn khi dễ?
Chẳng lẽ, lúc ấy thần hồn của đối phương bởi vì nguyên nhân nào đó, mà trở nên rất yếu, hoặc bị nhốt trong thân thể thỏ trắng nhỏ, không ra được, cho nên mới không có phản kháng?
Càng nghĩ trong đầu hắn càng hỗn loạn.
Càng nghĩ càng cảm thấy hoang đường.
Không có khả năng là Nguyệt tỷ tỷ, tuyệt đối không thể là Nguyệt tỷ tỷ.
Hắn tuyệt đối không cho phép mình đối đãi với Nguyệt tỷ tỷ như vậy.
Nguyệt tỷ tỷ biến thành thỏ trắng đáng yêu? Còn bị hắn xách lỗ tai tát, sau đó còn bị hắn banh chân...
Bốp.
Hắn đột nhiên hung hăng cho mình một bạt tai.
Không đời nào.
Không bao giờ có thể.
Lạc Thanh Chu, ngươi đang suy nghĩ lung tung cái gì?
Nguyệt tỷ tỷ là nhân vật gì, há có thể làm nhục lung tung trong đầu như vậy?
Không có Nguyệt tỷ tỷ, ngươi đã chết từ lâu rồi.
Dừng những suy nghĩ tục tĩu ấy đi.
- Công tử, ngươi... Chuyện gì vậy? Đừng dọa Hoa Cốt...
Hoa Cốt thấy sắc mặt hắn khó coi, lại đột nhiên hung hăng tát mình một cái, nhất thời sợ hãi.
Lạc Thanh Chu phục hồi tinh thần lại, lập tức vứt bỏ những suy nghĩ hoang đường trong đầu, lại hỏi:
- Hoa Cốt, ngươi hô hấp thổ nạp cần phải đi qua kinh mạch và huyệt đạo nào, ngươi nhớ không?
Hoa Cốt lắc đầu, thấp giọng nói:
- Hoa Cốt không biết những thứ đó... Lúc ấy con thỏ nhỏ kia nhìn vào mắt ta, ta cũng không biết chuyện gì xảy ra, thân thể cứ thế mà theo nó bắt đầu hô hấp thổ nạp... Bây giờ hô hấp thổ nạp, cũng chỉ cần ngồi xuống, nhắm mắt lại, hô hấp, tự nhiên bắt đầu...
Lạc Thanh Chu nghe vậy, lâm vào suy tư.
Hoa Cốt lo lắng nhìn hắn nói:
- Công tử, con thỏ nhỏ kia, đang hại Hoa Cốt sao?
Lạc Thanh Chu nhìn về phía nàng nói:
- Nàng ấy đang giúp ngươi.
Lập tức lại nhẹ giọng nói:
- Hoa Cốt, bây giờ thần hồn của ngươi ngày càng cường đại, cứ tiếp tục tu luyện, có lẽ không bao lâu nữa, có thể một lần nữa trở lại thân thể ngươi.
Hoa Cốt lập tức mở to hai mắt, kích động nói:
- Công tử, thật sao? Hoa Cốt có thể trở lại sớm không?
Lạc Thanh Chu gật gật đầu, nói:
- Hẳn không bao lâu nữa.
Hoa Cốt dán chặt vào trong ngực hắn, chảy nước mắt nói:
- Công tử, chờ Hoa Cốt trở về, sẽ không bao giờ tách ra khỏi công tử nữa... Hoa Cốt sẽ không cầu mong quá nhiều, chỉ cầu làm tiểu nha hoàn cho công tử, mỗi ngày có thể nhìn thấy công tử, hầu hạ công tử là tốt rồi...
Lạc Thanh Chu ôm nàng, không nói gì, trong đầu vẫn có chút hỗn loạn.
Hai người lại nói chuyện một lát.
Hoa Cốt đột nhiên chậm rãi quỳ gối dưới chân hắn, ngửa mặt nhỏ nhắn xinh đẹp nói:
- Công tử, để Hoa Cốt hầu hạ ngươi một lần nữa đi...
Sắc mặt Lạc Thanh Chu biến đổi, vội vàng nói:
- Cái kia, ta còn có việc, lần sau đi...
Dứt lời, hắn lập tức rời đi.
Hoa Cốt quỳ trên mặt đất, khóc nức nở nhìn bóng lưng hắn.
Lạc Thanh Chu đi ra khỏi thân thể tiểu Hỏa Hồ, phát hiện Long Nhi không biết từ lúc nào, đã đứng ở bên cạnh, lúc này đang lén sờ sờ thân thể hắn.
- Long Nhi, ngươi đang làm gì vậy?
Hắn lập tức thần hồn trở về cơ thể.
Long Nhi bị bắt, nhưng không có nửa phần chột dạ hay bối rối, hì hì cười nói:
- Công tử không thể phản kháng, Long Nhi đương nhiên phải nhân cơ hội chiếm tiện nghi của công tử rồi.
Lập tức nàng lại thở dài một hơi, thấp giọng nói:
- Đáng tiếc, không thể nhân cơ hội cùng công tử giao phối... n ái.
Khóe miệng Lạc Thanh Chu co giật một chút, cất tiểu Hỏa Hồ, hỏi.
- Bây giờ là khi nào rồi?
Long Nhi nói:
- Trời sắp sáng rồi.
- Nhanh như vậy?
Lạc Thanh Chu sửng sốt, lập tức hắn vội vàng đi phòng luyện đan.
Trong phòng luyện đan, thân ảnh xanh nhạt vẫn yên lặng đứng trước dược đỉnh, phóng thích hồn lực, điều khiển hỏa diễm.
Trong dược đỉnh, vẫn vang lên âm thanh nước thuốc sôi trào.
Lạc Thanh Chu im lặng đứng ở phía sau, không dám quấy rầy.
Lại qua một lát nữa.
Bóng dáng xanh nhạt mới mở miệng nói:
- Trời sáng rồi, ngươi về trước đi, tối nay lại tới.
Lạc Thanh Chu biết, loại đan dược này, một buổi tối nhất định sẽ không làm xong.
Hắn lại nhìn bóng lưng nàng một cái, không nói thêm nữa, xoay người rời đi.
Mấy lời cảm ơn, không cần phải nói ngoài miệng.
Miệng nói cảm ơn, thường thường là câu cảm ơn vô dụng nhất.
Nguyệt tỷ tỷ trả giá cho hắn bao nhiêu, hắn đều ghi nhớ trong lòng, vĩnh viễn sẽ không quên.
Khi hắn bước ra khỏi đáy hồ, bầu trời bên ngoài đã sáng lên.
Hắn trở về nhà từ lòng đất.
Tần nhị tiểu thư vừa uống thuốc, lúc nào hắn cũng phải quan sát trạng thái của nàng.