Ngay sau khi hắn ta rời đi.
Một thân ảnh màu đỏ đột nhiên từ phía hoàng cung bay tới, đáp xuống mặt hồ.
- Thì ra trốn ở chỗ này.
Nàng lấy bảo điệp đưa tin ra, vừa định gửi tin tức, thân ảnh xanh nhạt đột nhiên từ đáy hồ bay ra.
Thân ảnh màu đỏ lập tức cười nói:
- Sư tỷ, đã lâu không gặp.
Thân ảnh xanh nhạt đứng trên mặt hồ, vẫn chưa nói gì.
Hai người đều ở trạng thái thần hồn, trên mặt hồ còn có sương mù mỏng manh, bên hồ chỉ có một vài thương nhân lẻ tẻ, đương nhiên nhìn không thấy các nàng.
- Sư tỷ, đây chính là Kim Xà Quả ngàn năm, trước kia ngươi hẳn cũng đã biết nhỉ?
Thân ảnh màu đỏ lấy ra một quả vàng rực rỡ, tươi cười đầy mặt nói:
- Đây là phu quân nhà ta trải qua ngàn vạn khó khăn mới mang về cho ta được, nghe nói ăn nó, không chỉ có thể kéo dài tuổi thọ, mỹ sắc dưỡng nhan, còn có thể nâng ngực.
Lập tức lại nhìn về phía nàng cười tủm tỉm nói:
- Đương nhiên, sư tỷ khẳng định không dùng được. Nhưng nếu như luyện chế Trú Nhan đan mà nói, hẳn là nữ nhân đều sẽ thích chứ? Ai, phu quân nhà ta đối với ta thật tốt, ta cũng không biết nên báo đáp hắn như thế nào... Sư tỷ, nếu không ngươi giúp ta nghĩ xem, ta nên...
Nói đến đây, lời nói trong miệng nàng đột nhiên dừng lại.
Trong tay thân ảnh xanh nhạt, không biết từ khi nào, đột nhiên có thêm hai quả vàng rực rỡ giống hệt trong tay nàng.
Đồng thời, trong tay còn có thêm một đóa hoa màu lam yêu dị.
- Ta cảm thấy, vẫn là Lam Linh Hoa tốt hơn...
Thân ảnh xanh nhạt bình thản nói.
Tần phủ.
Sau khi Lạc Thanh Chu trở về, liền tới thư phòng yên lặng đọc sách.
Tần nhị tiểu thư còn đang ngủ say.
Hắn không dám làm phiền.
Không lâu sau đó.
Bảo điệp đưa tin trên người hắn đột nhiên rung lên.
Hắn lấy ra nhìn, không ngờ là Nữ đế gửi tới: 【 Nghịch thần! Đến đây chịu chết! 】
- ???
Lạc Thanh Chu hoang mang.
Có chuyện gì vậy?
Hôm qua khi đi, không phải vẫn rất tốt sao?
Hơn nữa còn ân ân ái ái miệng đối miệng ăn đồ trong miệng hắn, ôn nhu săn sóc lắm mà.
Chẳng lẽ đại thần nào trêu chọc nàng?
Cho dù vậy, cũng không thể lấy hắn ra trút giận được.
Trong lòng hắn nghi hoặc, trả lời: 【 Bệ hạ, vì sao lại tức giận? 】
Nữ đế: 【 Ngươi đến đây, trẫm nói với ngươi 】.
Lạc Thanh Chu: 【 Bệ hạ nói trước 】
Nữ đế: 【 Ngươi đến trước! 】
Lạc Thanh Chu: 【 Bệ hạ, thời gian không còn sớm, ngài nên chuẩn bị lên tảo triều, thần cũng phải bắt đầu bế quan tu luyện, không nói nữa 】
Gửi xong.
Hắn cất bảo điệp đưa tin đi.
Hắn cũng không phải kẻ ngốc, dù là nguyên nhân gì, lúc này tuyệt đối không thể đi.
Chờ nữ đế bớt tức giận rồi lại nói.
Hắn lại lật xem sách giới thiệu các loại linh dược một hồi.
Ngoài cửa sổ, mặt trời mọc.
Không bao lâu sau, Tần nhị tiểu thư từ từ tỉnh dậy.
Lạc Thanh Chu đi qua nhìn sắc mặt nàng, cảm giác tốt hơn nhiều so với hôm qua, trong lòng lúc này mới thở phào nhẹ nhõm.
- Vi Mặc, xem ra thuốc rất có hiệu quả, hôm nay uống thêm một lần.
Lạc Thanh Chu vừa giúp nàng mặc quần áo, vừa ôn nhu nói.
Tần nhị tiểu thư ôn nhu dựa vào trong ngực hắn, thâm tình nhìn hắn nói:
- Vi Mặc cảm thấy, hẳn không phải do thuốc.
Lạc Thanh Chu giật mình:
- Vậy thì do gì?
Tần nhị tiểu thư ôn nhu nói:
- Vi Mặc cảm thấy, là do Thanh Chu ca ca. Chỉ cần mỗi ngày đều có thể nhìn thấy Thanh Chu ca ca, bệnh của Vi Mặc tự nhiên sẽ tốt.
Lạc Thanh Chu nghe vậy dừng lại, đối mặt với đôi mắt trong suốt như nước của nàng, trong lòng không khỏi mềm nhũn, cúi đầu nhẹ nhàng hôn nàng một cái, nhẹ giọng nói:
- Sau này ta sẽ cố gắng không đi ra ngoài.
Tần nhị tiểu thư ôn nhu nói:
- Nam nhi chí ở bốn phương, nên đi ra ngoài, vẫn phải đi ra ngoài. Hơn nữa Thanh Chu ca ca đi ra ngoài, cũng là vì nhà chúng ta, Vi Mặc không dám không cho Thanh Chu ca ca đi ra ngoài.
Lạc Thanh Chu không khỏi thở dài một hơi.
Hắn ta thực sự không thể không đi ra ngoài.
Bất kể là tu luyện, hay tìm kiếm tài nguyên tu luyện, hoặc là trách nhiệm khác, hắn đều phải đi ra ngoài.
Giải pháp duy nhất, chính là hoàn toàn chữa khỏi bệnh trên người thiếu nữ này.
Muốn chữa bệnh cho nàng, đương nhiên phải tiếp tục cố gắng tu luyện.
Mà muốn tu luyện, làm sao có thể không đi ra ngoài?
- Sau này ta cố gắng ít đi xa.
Hắn chỉ có thể nói như vậy.
Tần nhị tiểu thư ôm chặt hắn, ôn nhu nói:
- Chỉ cần trong lòng Thanh Chu ca ca nhớ Vi Mặc, Vi Mặc đã cảm thấy mỹ mãn rồi.
Hai người lại ở trên giường tâm sự một hồi, mới dậy ra khỏi giường.
Sau khi rửa mặt, ăn sáng, Lạc Thanh Chu đi cùng nàng đến vườn hoa phía sau.
Hôm nay mặt trời rất đẹp.
Bách Linh trồng một ít hoa, rất nhiều cây đã bắt đầu ra nụ, có một số đã nở hoa.