Hắn quyết định hôm nay sẽ ở cùng Tần nhị tiểu thư nhiều hơn.
Tất nhiên, cũng cho mình thư giãn một ngày.
Bởi vì đêm nay chờ Nguyệt tỷ tỷ luyện chế đan dược xong, hắn có lẽ sẽ phải bế quan chạy nước rút cho cảnh giới tiếp theo.
Về phần phải mất vài ngày, còn không biết.
Đột phá cảnh giới Tông Sư, chắc chắn sẽ dẫn đến thiên địa nguyên khí chấn động cùng với các loại dị tượng khác, vì không muốn dẫn đến phiền toái không cần thiết, hắn nhất định phải đi Lăng Tiêu tông bế quan.
Dù sao hắn là đệ tử của Lăng Tiêu Tông.
Hơn nữa, ở nơi đó, còn có sư thúc giúp hắn yểm hộ.
Nếu không cần thiết, hắn đương nhiên không muốn bại lộ tu vi thật của mình.
- Ôi, cô gia, Nhị tiểu thư, sao các ngươi cũng tới nơi này?
Lúc này, phía sau hai người đột nhiên truyền đến một âm thanh thanh thúy dễ nghe.
Sáng sớm, trời nắng.
Thân ở vườn hoa đỏ tươi, tắm trong ánh mặt trời, đột nhiên nghe âm thanh thanh thúy của nha đầu này, thật sự có một cảm giác như đang nghe tiếng chim hót, làm cho người ta cảm giác sảng khoái vô cùng.
Cả hai quay đầu nhìn hắn.
Bách Linh mặc một bộ váy phấn, trong tay xách lẵng hoa, hưng phấn non nớt vui vẻ chạy tới, giòn giã nói:
- Cô gia, hôm nay ngươi có vẻ rất nhàn nhã nha, nếu không có chuyện gì, giúp tiểu Bách Linh hái hoa, được không?
Lạc Thanh Chu còn chưa đáp ứng, Tần nhị tiểu thư liền cười nói:
- Được.
Lập tức lại liếc mắt nhìn người nào đó bên cạnh, cố ý mập mờ nói:
- Dù sao hắn ở bên ngoài cũng rất thích hái hoa, trở về nhà, giúp chúng ta cùng hái hoa, cũng là chuyện nên làm.
Bách Linh chớp chớp đôi mắt to trong suốt linh động nói:
- Cô gia, thật sao? Ngươi cũng thích hái hoa ở bên ngoài? Cô gia thích hái hoa gì? Hoa mẫu đơn, hay nguyệt hoa?
Lập tức nàng đột nhiên lại nói:
- Không đúng, cô gia chắc chắn thích hái hoa cúc dại. Ta nhớ nhị tiểu thư đã từng nói, cô gia từng viết một bài thơ, gọi là cái gì “Hái cúc đông dưới rào, khoan thai gặp Nam Sơn”, cô gia, tiểu Bách Linh biết Nam Nam, là đầu bài của Ngọc Xuân lâu trên phố Phong Hoa, Sơn Sơn là ai? Còn cả Ly Ly nữa?
Khóe miệng Lạc Thanh Chu giật giật, không để ý tới nàng, lập tức lôi kéo Tần nhị tiểu thư nói:
- Đi, chúng ta đi hiệu sách xem.
Tuyệt đối không thể ở cùng nha đầu này quá lâu.
Trừ khi chỉ có một mình hắn.
Nha đầu này nhanh mồm nhanh miệng, cái gì cũng có thể nói được.
Đừng nói là hắn, ngay cả nhạc mẫu đại nhân cũng phải sợ hãi.
Bách Linh lập tức bĩu môi nhỏ nhắn nói:
- Đừng mà cô gia, Nhị tiểu thư đã đồng ý với người ta rồi, muốn ngươi giúp người ta hái hoa. Hơn nữa người ta hái hoa, không phải cũng là luyện dược cho cô gia dùng sao.
Tần nhị tiểu thư tò mò nói:
- Bách Linh, cô gia tìm ngươi muốn thuốc gì?
Bách Linh lập tức vươn ngón tay ra, hái một nhánh hoa, nói một tràng:
- Thuốc tê, mê dược, thuốc làm mềm, xuân... ưm...
Lạc Thanh Chu cuống quít đi qua che miệng nàng lại, hung tợn nói:
- Không được vu khống cô gia.
Lập tức thấp giọng uy hiếp:
- Còn muốn thỏ thỏ không? Dám nói, đêm nay ta cho ngươi đẹp mặt.
Bách Linh lập tức mở to hai mắt, cuống quít lắc đầu, tỏ vẻ mình không nói nữa.
Lạc Thanh Chu lại trừng mắt nhìn nàng một cái, nhân cơ hội véo vòng eo nàng một cái, tỏ vẻ trừng phạt, mới buông nàng ra.
- Vi Mặc, đi, chúng ta đi hiệu sách.
Hắn vội vàng lôi kéo Tần nhị tiểu thư rời đi.
Bách Linh ôm eo, nức nở nói:
- Cô gia, ngươi véo ngực người ta làm gì? Đau quá, vốn ngực người ta gần đây đều phát triển không ngừng được, ngươi còn bóp, ô ô...
Lạc Thanh Chu lảo đảo một cái, thiếu chút nữa té ngã.
- Vi Mặc, đừng để ý tới nàng, đi!
Sao hắn lại còn dám ở lại, lập tức lôi kéo Tần nhị tiểu thư rời đi.
Tiểu cô nương này!
Xem ra nên tìm thời gian, giáo huấn nàng một phen.
Hai người ra khỏi phủ đệ, đầu tiên là đi hiệu sách.
Trong hiệu sách chỉ có hai nha hoàn ở đây, thời gian gần đây Nam Cung Tuyết Y đều ở trong cung cùng Vương phi, rất ít đi ra.
Vào buổi chiều.
Lạc Thanh Chu lại cùng Tần nhị tiểu thư đi Nguyệt Y phường.
Nhưng hắn ta không thể vào cửa.
Vốn Tần nhị tiểu thư muốn dẫn hắn cùng đi vào, kết quả Tống Như Nguyệt đột nhiên từ bên trong đi ra, lập tức nghiêm túc nói:
- Bên trong đều là yếm của nữ tử, hắn là một nam nhân, làm sao có thể đi vào đây? Không thể phá vỡ quy tắc. Hơn nữa bên trong còn có khách nhân, nếu làm người ta sợ hãi, thành thể thống gì?
Lạc Thanh Chu vội vàng nói với Tần nhị tiểu thư:
- Ta đi Đoan vương phủ xem Tiểu Nhụy một chút, buổi tối lại tới đón nàng.
Tần nhị tiểu thư chỉ đành nói:
- Thanh Chu ca ca về sớm một chút.
Lạc Thanh Chu đáp ứng một tiếng, xoay người rời đi.