Lúc này, ngọn lửa luyện đan trong phòng đã dập tắt, nắp đỉnh đã mở.
Một mùi thuốc nồng nặc, xông vào mũi.
Thân ảnh xanh nhạt đứng trước dược đỉnh, cả hai má đều bao phủ trong sương mù màu trắng, không thấy rõ biểu tình trên mặt.
Lạc Thanh Chu vội vàng hỏi:
- Nguyệt tỷ tỷ, thành công chưa?
Thân ảnh xanh nhạt nhìn trong đỉnh, không nói gì.
Lạc Thanh Chu đột nhiên thầm căng thẳng, bước nhanh đi tới.
Đợi hắn đi tới trước đỉnh, nhìn xuống mặt đất, trong lòng trầm xuống, trong đỉnh chỉ còn lại cặn thuốc đen kịt...
Xong rồi.
Vất vả lắm mới lấy được một phần Kim Thiền Thảo, một phần Lôi Mộc Hoa…
Bây giờ hắn thực sự không biết phải đi đâu để hái.
Đi cầu Cửu Thiên Dao Đài sao?
Hắn buồn bã nhìn cặn thuốc trong đỉnh, thân ảnh xanh nhạt bên cạnh nhìn hắn, lạnh lùng nói:
- Mắng ta đi.
Lạc Thanh Chu nghe vậy sửng sốt, vội vàng ngẩng đầu nhìn nàng nói:
- Nguyệt tỷ tỷ nói cái gì vậy, ta làm sao có thể mắng ngươi, càng không thể trách ngươi. Luyện đan vốn có thành công, có thất bại, huống chi loại đan dược thăng cấp này. Không sao đâu, ta sẽ đi tìm hai vị dược liệu đó.
Thân ảnh xanh nhạt nhìn hắn, không nói gì nữa.
Dù trong lòng Lạc Thanh Chu nặng nề, nhưng cũng không dám biểu hiện ra ngoài, vội vàng ôn nhu nói:
- Nguyệt tỷ tỷ, ta thử đi linh quáng chi tâm tu luyện mấy ngày, nói không chừng có thể không cần đan dược là có thể đột phá.
Lập tức lại ôn nhu an ủi nói:
- Nguyệt tỷ tỷ, không sao đâu, cho dù là đại sư luyện đan lợi hại hơn nữa, cũng không thể nào luôn thành công, mà sẽ có lúc thất bại. Ngươi đã rất tuyệt vời rồi, đừng quá buồn.
Thân ảnh xanh nhạt đột nhiên lạnh lùng nhìn hắn nói:
- Ngươi không tin ta?
Lạc Thanh Chu sửng sốt một chút, đang muốn nói chuyện thì nàng đột nhiên vươn ra một bàn tay ngọc, trong lòng bàn tay là hai viên đan dược màu đỏ thẫm đang toả nhiệt.
Đan dược mượt mà bóng loáng, lớn nhỏ bằng nhau, cực kỳ sáng bóng, chỉ cần nhìn là biết chất lượng không tầm thường.
Đồng thời, một mùi thuốc khiến người ta chảy nước miếng tràn vào mũi.
Trong lúc nhất thời, Lạc Thanh Chu không phản ứng kịp:
- Nguyệt tỷ tỷ, đây là...
Thân ảnh xanh nhạt lạnh lùng nói:
- Ngươi có muốn hay không?
- Muốn! Tất nhiên là muốn rồi!
Rốt cục Lạc Thanh Chu cũng phản ứng lại, lập tức đoạt lấy, ngay khi chạm vào bàn tay ngọc ngà của nàng, hắn bỗng rung động, lập tức cả gan, một tay bắt lấy bàn tay ngọc của nàng, ra vẻ tức giận hỏi:
- Nguyệt tỷ tỷ, vì sao ngươi lại muốn lừa ta?
Thân ảnh xanh nhạt hơi cứng đờ một chút, nhìn thoáng qua bàn tay ngọc bị hắn bắt được, híp mắt lại, ánh mắt lạnh như băng nhìn hắn.
Thì ra nàng chỉ cần nhìn hắn như vậy, hắn đã sợ rồi.
Nhưng hôm nay...
- Hừ! Nói gì đi chứ!
Két!
Một giây sau, cả người hắn đột nhiên biến thành một bức tượng băng.
Chỉ còn lại đôi mắt chớp chớp...
Thân ảnh xanh nhạt lạnh lùng nhìn hắn một cái, xoay người rời đi.
Long Nhi đứng ở cửa cười khanh khách.
Bóng đêm yên tĩnh.
Khi Lạc Thanh Chu đuổi theo từ đáy hồ, thân ảnh xanh nhạt đã rời đi.
Long Nhi cũng đi theo.
Thiếu nữ cười duyên nói:
- Lá gan của công tử thật lớn nha, dám sờ tay tỷ tỷ.
Lạc Thanh Chu nhìn ánh trăng trên đỉnh đầu giật mình.
Sau đó nhìn về phía nàng nói:
- Sờ tay thì tính là cái gì, nếu nàng không chạy, bổn công tử còn dám hôn miệng nàng!
Long Nhi lập tức cười nói:
- Thật sao?
Lạc Thanh Chu không khỏi lại nghĩ đến mấy “giấc mộng” đẹp kia, vẻ mặt đột nhiên có chút giật mình:
- Đương nhiên là thật, cái miệng nhỏ nhắn của Nguyệt tỷ tỷ... Hẳn là rất thơm, rất mềm, rất ngọt...
Hắn đột nhiên phát hiện biểu tình trên mặt thiếu nữ này không đúng.
Lập tức quay đầu nhìn lại!
Một thân ảnh xanh nhạt đang vô thanh vô tức đứng ở phía sau hắn, chỉ cách hắn vẻn vẹn nửa thước, một đôi mắt thâm thuý, đang lạnh lùng nhìn hắn.
- ....
Két!
Lạc Thanh Chu lần thứ hai biến thành một bức tượng băng.
Long Nhi lập tức cười lớn, dù tiến vào nước vẫn “ha ha” không ngừng, hai chân ngọc trắng như tuyết vỗ bọt nước văng khắp nơi, một cái chuông dây đỏ trên chân ngọc vang lên không ngừng.
Thân ảnh xanh nhạt lại lạnh lùng nhìn người nào đó một cái, mới hóa thành một tia sáng, biến mất không thấy.
Lạc Thanh Chu cứng đờ trên mặt hồ, cho băng đóng thêm một hồi, trên người mới dấy lên một tầng hoả diễm, hoà tan băng toàn thân.
Long Nhi vẫn ngửa mặt nằm thẳng trong nước, tóc dài phiêu tán, chân ngọc khép lại, nhẹ nhàng đạp chân ngọc trắng như tuyết, vui vẻ bơi lội ở trong nước, cười duyên.
Khi ánh mắt Lạc Thanh Chu nhìn qua, quần áo màu xanh trên ngươi nàng đã trở nên trong suốt, đột nhiên bị sóng lắc lư ép chặt vào người, dưới ánh trăng lộ ra thân thể mềm mại trắng như tuyết, trong miệng cười khẽ nói:
- Công tử, lần này tỷ tỷ thật sự đi rồi, đến trừng phạt Long Nhi đi, không cần thương tiếc Long Nhi nha.