Chương 2395: Cái miệng nhỏ nhắn của Nguyệt tỷ tỷ, thu hộ sơn thần thú! (1)

- Yêu tinh, chớ có càn rỡ!

Lạc Thanh Chu lập tức nhào tới như sói đói.

Ầm!

Bọt nước bắn tung tóe!

Hắn nhanh chóng sờ đôi chân ngọc nhỏ nhắn đáng yêu kia, sau đó xoay người bay lên bờ hồ, “veo” một tiếng, biến mất không thấy.

Long Nhi nổi trên mặt nước:

- ...

Canh năm.

Lạc Thanh Chu mang theo đan dược mà Nguyệt tỷ tỷ luyện chế đi tới bên bờ sông Vân Vụ.

Đang chuẩn bị vượt sông, mặt sông cách đó không xa đột nhiên “ầm” một tiếng, bay cao mấy trượng.

Lập tức, một thân ảnh từ trong nước bay ra!

Chỉ thấy người nọ mặc tăng bào màu xám, tay cầm một cái bát vàng, một cái đầu sáng bóng loé lên trong làn nước, trong miệng giận dữ quát:

- Nghiệt súc! Ăn một bát cho ta!

Dứt lời, hắn giơ bát vàng trong tay lên!

Bát vàng “ầm” một tiếng, bắn ra một lồng ánh sáng màu vàng, rơi vào trong nước, bao phủ một bóng đen thật lớn dưới đáy nước!

Đuôi dài của bóng đen bày ra, sóng nước bay cuồn cuộn, đánh thẳng vào hòa thượng trung niên!

Lúc này, lại có một đạo sĩ mang kiếm mặc đạo bào màu xám, từ trong rừng núi bên cạnh lướt ra, bảo kiếm sau lưng rút ra khỏi vỏ, lập tức miệng quát một tiếng:

- Trảm!

Bảo kiếm kia đón gió mà lên, trong nháy mắt biến thành một thanh cự kiếm dài mấy chục thước, nhanh chóng chém tới bóng đen trong nước!

Oanh!

Sóng nước ngập trời!

Một tăng một đạo liên thủ công kích, bóng đen trong nước rốt cục bay ra khỏi mặt nước, máu tươi toàn thân đầm đìa, nhưng vẫn hung hãn vô cùng, đuôi sắt vung lên, lập tức há to miệng, phun ra một ngụm nọc độc đen về phía tên đạo sĩ kia!

- Nghiệt súc! Còn dám phản kháng!

Tên hoà thượng trung niên kia lập tức trợn tròn mắt, thân ảnh chợt lóe, tránh thoát khỏi cái đuôi sắt kia.

Lập tức, y bào cả người phồng lên, bát vàng trong tay lại bắn ra một cái lồng vàng còn chói mắt hơn, chỉ trong nháy mắt đã cố định thân ảnh màu đen kia ở trên mặt nước!

Đồng thời, lão đạo sĩ sử dụng bảo kiếm kia, lập tức bay lên không trung, đưa tay chỉ một cái, quát:

- Trảm!

Thanh bảo kiếm kia đột nhiên nở rộ ra kiếm quang chói mắt, nhanh chóng chém xuống yêu vật bị cố định kia!

Yêu vật kia bị cột sáng ép ở trên mặt nước, không có cách nào di chuyển, chỉ đành liều mạng lắc đầu vẫy đuôi, trong miệng phát ra tiếng gầm tuyệt vọng.

Mắt thấy một chiêu chuẩn bị đánh xuống người, một thân ảnh đột nhiên xuất hiện ở trên đỉnh đầu nó, đánh một quyền về phía bảo kiếm phía trên!

Một tiếng nổ vang lên, đinh tai nhức óc!

Quyền mang màu vàng va chạm với kiếm quang chói mắt!

Thanh bảo kiếm khổng lồ kia lại “keng” một tiếng, bị đánh bay ra ngoài!

Thần hồn của lão đạo sĩ bay giữa không trung, lập tức biến sắc, hắn nhanh chóng dù thần niệm ổn định bảo kiếm, miệng quát:

- Yêu nhân nơi nào, dám giúp kẻ ác làm việc xấu, ngăn cản người trảm yêu trừ ma như chúng ta!

Lạc Thanh Chu rơi xuống mặt nước, lại đánh một quyền về phía cột sáng màu vàng kia.

Ngay trong nháy mắt quyền mang va chạm với cột sáng, chiếc chén màu vàng trong tay hoà thượng trung niên lập tức kêu vang lên.

Yêu vật bị cột sáng cố định ở trong nước, lập tức được tự do, cuống quít vẫy đuôi sắt, bơi đến trước người Lạc Thanh Chu, kích động nói:

- Công tử, cứu Tiểu Ngạc!

Thì ra yêu vật này chính là cá sấu lớn lúc trước làm láng giềng với Long Nhi, còn cho hắn bảo vật.

Không biết tại sao, hôm nay thiếu chút nữa lại bị một tăng một đạo này cùng nhau tru sát.

Lạc Thanh Chu chắp tay nói với hai người:

- Không biết Yêu Ngạc này đã làm chuyện thương thiên hại lý gì?

Lúc trước hắn đã cảnh cáo với tên này, ở đây tuyệt đối không thể làm bất cứ chuyện xấu nào gây thương thiên hại lý, càng không được gây thương tổn cho thôn dân gần đây, tên này đến lúc độ kiếp còn cần hắn hỗ trợ, tuyệt đối sẽ không dám làm trái lời hắn nói.

Hòa thượng cầm bát vàng trong tay, lạnh lùng nói:

- Hai bên bờ sông Vân Vụ này, đều có thôn dân, con Yêu Ngạc này lại ẩn nấp dưới đáy sông, đương nhiên trong lòng mang ý xấu, ăn rất nhiều thôn dân! Chúng ta chém giết tên yêu này, chính là vì dân trừ hại, hy vọng thí chủ không nên xen vào, mau né qua một bên!

Lời này vừa nói ra, con Yêu Ngạc tên Ngạc Bá Thiên này, cuống quít kêu oan:

- Công tử, bọn họ oan uổng cho Tiểu Ngạc! Tiểu Ngạc ở đây nhiều năm, từ trước đến nay, đối với dân làng lân cận đều như nước giếng không phạm nước sông, chưa bao giờ làm tổn thương bọn họ. Tiểu ngạc đã mở ra linh trí từ lâu, lại luôn tu luyện, sao có thể ăn thịt người? Con người có gì ngon? Trong Vân Vụ sơn mạch khắp nơi đều là yêu thú, ăn cực bổ, mỗi lần Tiểu Nạc đều ẩn núp trong nước gần bờ, chờ những yêu thú cùng dã thú kia đến uống nước sẽ săn bắt, có đôi khi đói quá mới lên bờ tìm con mồi. Tiểu Ngạc thề, chưa bao giờ ăn bất kỳ thôn dân nào cả…

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters