Lão đạo bay giữa không trung lớn tiếng quát:
- Nghiệt súc! Đừng nói láo!
Lập tức lại nhìn về phía Lạc Thanh Chu nói:
- Tiểu hữu, những yêu vật như vậy, đê tiện gian trá, cực kỳ giảo hoạt, không được nghe lời nó nói! Mau tránh ra, để ta giết chết yêu vật này, trả lại thái bình cho thôn dân ở đây!
Yêu Ngạc cuống quít khóc nói:
- Công tử, bọn họ coi trọng thiết giáp trên người Tiểu Ngạc và nội đan trong cơ thể ta.
Lạc Thanh Chu nhìn về phía hai người:
- Hai vị đã từng tận mắt nhìn thấy nó hại người chưa?
Hoà thượng trung niên kia tính tình nóng nảy, đã không còn nhẫn nại được nữa, lúc này thấy hắn vẫn ngăn cản như trước, lập tức giận dữ quát:
- Tiểu tử, nếu không tránh ra, đừng trách bần tăng không cảnh cáo ngươi trước!
Lạc Thanh Chu nhìn về phía hắn nói:
- Nghe giọng của hai vị, không giống nhân sĩ của Đại Viêm?
- Liên quan gì tới ngươi?
Hòa thượng giận dữ quát một tiếng, chiếc bát trong tay trực tiếp nhắm vào hắn, quát:
- Định!
Oanh!
Một lồng ánh sáng màu vàng đột nhiên bắn ra, bao phủ trên người Lạc Thanh Chu.
Lập tức hòa thượng ngẩng đầu lên hét lớn:
- Chém hắn! Tiểu tử này tu vi Tông Sư sơ kỳ, trên người nhất định có bảo vật!
Chưa kịp nói xong, bảo kiếm của lão đạo ở giữa không trung đã tích lực xong tư lâu, “xoẹt” một tiếng, chém xuống!
Ai ngờ lồng ánh sáng mà hoà thượng kia luôn tự hào lại không có một chút tác dụng nào.
Thân ảnh Lạc Thanh Chu chợt lóe, biến mất trong lồng ánh sáng, chỉ trong nháy mắt đã xuất hiện trước mặt hòa thượng.
Hòa thượng kia cũng không chút hoang mang, quanh thân đột nhiên mở ra một tầng vòng bảo hộ màu vàng.
Nhưng mục tiêu của Lạc Thanh Chu lại không phải là hắn!
Vụt!
Lạc Thanh Chu lập tức xẹt qua bên cạnh hắn, bay về phía rừng cây trên bờ đối diện.
Hoà thượng sửng sốt một chút, cho rằng hắn muốn chạy trốn.
Nhưng giờ phút này, lão đạo sĩ đang bay giữa không trung, sắc mặt hoàn toàn thay đổi, nhanh giọng quát:
- Tặc tử ngươi dám!
Lập tức thân ảnh chợt lóe, cuống quít lướt qua.
Đáng tiếc, đã quá muộn!
Oanh!
Lạc Thanh Chu đánh ra một quyền, quyền mang màu vàng trực tiếp bay về phía rừng cây!
Dưới một gốc cây lớn trong rừng cây, bản thể của lão đạo sĩ đang nhắm mắt lại, khoanh chân ngồi ở chỗ đó!
Dù quanh thân có vòng bảo hộ do bảo vật phát ra, nhưng chỉ trong nháy mắt đã bị quyền mang đánh nát.
Lập tức, đạo quyền mang kia lại rơi vào trên bản thể lão đạo sĩ, trực tiếp nện vào lồng ngực của hắn, “oanh” một tiếng nổ tung!
- Không——-
Thần hồn lão đạo sĩ thê lương kêu thảm một tiếng, mắt thấy thân thể mình hóa thành đống máu thịt, run rẩy một chút, thiếu chút nữa đã ngã xuống từ giữa không trung.
- Tiểu súc sinh! Lão tử muốn... A——-
Lúc hắn đang dữ tợn hét lớn, muốn sử dụng thanh bảo kiếm kia, trong bóng tối đột nhiên bay ra một thanh phi kiếm, nháy mắt cắt đứt đầu hắn.
- Nam huynh, cứu ta!
Hắn ta cuống quýt hét lớn.
Ai ngờ hắn vừa dứt lời, thanh phi kiếm kia đột nhiên lại mang theo một luồng lôi điện màu tím bay trở về, chỉ trong nháy mắt đã khiến toàn bộ thần hồn của hắn tan thành mây khói!
Lão đạo sĩ này cùng lắm cũng chỉ có tu vi Phân Thần cảnh sơ kỳ, ở trước mặt thần hồn của Lạc Thanh Chu, đương nhiên không đủ để hắn nhìn vào mắt.
Nhưng với tu vi như vậy, ở Đại Viêm quả thực có thể đi ngang.
Dù sao Tông chủ ngũ đại tông môn của Đại Viêm, thần hồn cảnh giới cao nhất cũng mới là Phân Thần Cảnh mà thôi.
Đường đường là Các chủ La Thường của Tiên Vân Các, cũng mới có tu vi Phân Thần cảnh trung kỳ.
Cho nên lão đạo sĩ này chết cũng quá oan uổng.
Chỉ sợ hắn ta nằm mơ cũng không ngờ được, tùy tiện gặp phải một thiếu niên, thân thể không chỉ có tu vi Tông Sư, thần hồn còn có tu vi Phân Thần cảnh hậu kỳ!
Mà hòa thượng bằng hữu của hắn, ngay khi nhìn thấy Lạc Thanh Chu sử dụng phi kiếm, đã thu hồi chén vàng, giậm chân chạy trốn!
Hắn trực tiếp vượt sông chạy sang bờ bên kia.
Tiểu Ngạc ở trong nước đảo qua đuôi dài, muốn ngăn cản hắn, lại bị hắn linh hoạt tránh né.
Chờ sau khi hắn lướt qua bờ bên kia, mới quay đầu hung tợn nói:
- Tiểu tử! Chúng ta sẽ còn gặp lại!
Dứt lời, lúc hắn đang muốn tiếp tục chạy về phía trước, trong bóng tối phía trước đột nhiên bắn ra mấy đạo kiếm khí màu xanh trắng hồng, trong nháy mắt đã đâm thủng kình phong hộ thể cùng vòng bảo hộ màu vàng trên người hắn, xuyên qua toàn bộ thân thể của hắn!
- A——-
Hắn lập túc kêu thảm một tiếng, khuôn mặt hoảng sợ tái mét, cuống quít xoay người, nhịn đau, muốn theo sông Vân Vụ, chạy trốn theo dòng nước!
Nhưng mà đúng lúc này, giữa không trung đột nhiên sáng lên kiếm ảnh rậm rạp, nhanh chóng rơi xuống như mưa rào!
Kiếm trận đáng sợ lập tức bao phủ hắn ở bên trong!
Không đợi hắn làm ra bất kỳ phản kháng nào, những kiếm ảnh kia đã mang theo kiếm khí sắc bén vô cùng, cắt toàn bộ thân thể hắn thành mảnh vụn!