Dù lúc trước hắn và lão đạo đã chiến đấu với Yêu Ngạc hồi lâu, nội lực trong cơ thể tiêu hao hầu như không còn, trên người cũng bị thương, nhưng dù sao cũng là cao thủ Tông Sư sơ kỳ, lúc này lại không có bất kỳ lực phản kháng nào, trực tiếp bị kiếm khí miểu sát.
Bởi vậy có thể thấy được thực lực của người tới, không tầm thường!
Ngạc Bá Thiên nổi trên mặt nước, cũng bị dọa không nhẹ, cuống quít khoát đuôi, lên bờ, trốn ở phía sau Lạc Thanh Chu.
Ánh mắt Lạc Thanh Chu nhìn về phía bên kia.
Trong bóng tối, Lệnh Hồ Thanh Trúc mặc thanh y chậm rãi đi ra, đứng ở bên kia, cách một con sông mà nhìn hắn.
Mái tóc đen nhánh, quần áo màu xanh, trong gió sông đêm tối, phiêu dật không ngừng.
Ngạc Bá Thiên thấp giọng nói:
- Công tử, là kiếm tiên của Lăng Tiêu tông! Nữ nhân này cực kỳ đáng sợ, trong tay không có kiếm, toàn thân đều là kiếm, ngay cả trong ánh mắt cũng có kiếm... Mấy ngày trước, nàng đã dùng đầu ngón tay chém giết mấy tên cường đạo lợi hại ở Vân Vụ Sơn...
Lạc Thanh Chu nhìn bóng dáng bên kia, gật đầu nói:
- Quả thực đáng sợ, hơn nữa rất hung dữ, rất hung...
Dứt lời, hắn thu hồi nhẫn trữ vật và bảo kiếm của lão đạo sĩ kia khỏi mắt đất, thân ảnh chợt lóe, đạp sông mà đi, trong nháy mắt rơi vào bên kia.
Ngạc Bá Thiên thấy vậy, cũng cuống quít xuống nước, bơi qua.
Đúng lúc này, nó lại đột nhiên nhìn thấy một màn khiến nó trợn mắt há hốc mồm!
Công tử nhà mình đến bờ bên kia, thế nhưng trực tiếp ôm nữ nhân đáng sợ trên bờ vào trong ngực, sau đó dùng miệng hung hăng cắn vào miệng nàng...
Lệnh Hồ Thanh Trúc phản kháng vài cái, sau đó cũng không hề động đậy nữa.
Lạc Thanh Chu cắn nàng một hồi, mới buông ra nói:
- Sư thúc, sao ngươi lại tới đây? Ngươi chờ ta sao?
Lệnh Hồ Thanh Trúc đẩy hắn ra, ánh mắt nhìn về phía thi thể của hòa thượng kia, lạnh lùng nói:
- Gần đây dưới chân núi có thôn dân bị giết, hẳn là do hai người này làm, ta vẫn luôn chờ bọn họ.
- Thì ra không phải là chờ ta...
Lạc Thanh Chu thất vọng.
Lệnh Hồ Thanh Trúc nhìn hắn một cái, lại nhìn về phía Yêu Ngạc trong nước mở to hai mắt, nói:
- Con Yêu Ngạc này, là của ngươi?
Không đợi Lạc Thanh Chu trả lời, Ngạc Bá Thiên cuống quít nói:
- Tiên tử thông minh hơn người, liếc mắt một cái đã nhìn ra Tiểu Ngạc là linh thú của công tử, quá lợi hại! Tiểu ngạc rất bội phục tiên tử, như nước sông cuồn cuộn, liên miên không dứt! Cũng giống như lũ lụt, một phát không thể rút hết!
Lạc Thanh Chu: - ...
Lệnh Hồ Thanh Trúc quay đầu nhìn hắn nói:
- Chủ phong có một hồ nước, để nó tới đó làm hộ sơn linh thú của tông môn đi.
Lạc Thanh Chu nghe vậy sửng sốt, nói:
- Như vậy có được không?
Lệnh Hồ Thanh Trúc lạnh lùng nói:
- Sao lại không được? Linh thú là của ngươi, ngươi là của tông môn, tông môn sau này cũng là của ngươi, sao lại không được?
Lời này vừa nói ra, Ngạc Bá Thiên lập tức mở to hai mắt tỏa sáng, vẻ mặt kích động nói:
- Công tử! Tiểu Ngạc đi! Tiểu Ngạc sẽ đi! Tiểu Ngạc trấn thủ sơn môn vì công tử, cúi đầu tận tụy, đến chết mới thôi!
Ở trên núi chỉ cần đưa tay mở miệng là có cơm, có ăn có uống, cơm áo không lo, lại không sợ những ác nhân kia đến trảm yêu trừ ma, loại chuyện tốt này, nó đương nhiên nguyện ý!
Hơn nữa thiên địa linh khí ở Lăng Tiêu tông, khẳng định sẽ nồng đậm hơn nhiều so với nơi này.
Về phần tự do, quan tâm cái rắm!
- Được rồi, nếu sư thúc đã nói như vậy, ngay cả tông môn cũng là của ta, ta sao có thể cự tuyệt đây.
Lạc Thanh Chu nhún nhún vai, tỏ vẻ đồng ý.
Lệnh Hồ Thanh Trúc nhìn về phía Ngạc Bá Thiên trong nước, lạnh lùng nói:
- Ngươi trở về dưỡng thương trước, ta về bẩm báo Tông chủ xong, ngày mai sẽ tới tìm ngươi.
Ngạc Bá Thiên lập tức kích động vâng vâng dạ dạ, lại vuốt mông ngựa một phen.
Lúc này, bóng đêm đã rút đi.
Phía trên bầu trời phía đông, xuất hiện những tia sáng.
Lạc Thanh Chu cùng Lệnh Hồ Thanh Trúc rời khỏi bờ sông Vân Vụ, đi lên từ sau núi.
- Sư thúc, ta đến bế quan mấy ngày, chuẩn bị chạy nước rút xông phá Tông Sư trung kỳ...
- Ngươi đã nói với ta.
- Ta chỉ muốn nhắc nhở sư thúc lại, hy vọng sư thúc tự giải quyết cho tốt.
- À.
- Không!
- Đúng rồi, sư phụ ngươi cũng sắp đột phá rồi đấy.
- Ý ngươi là gì?
- Không có ý gì hết.
- Sư thúc, ta chỉ thuộc về ngươi, ngươi phải bảo vệ ta.
Hai người nhanh chóng lên núi.
Lạc Thanh Chu đột nhiên hỏi:
- Sư thúc, gần đây có phải có rất nhiều tu luyện giả của các quốc gia khác đến Đại Viêm chúng ta hay không?
- Sao ngươi biết?
- Ta cảm giác có chuyện lớn sắp xảy ra. A, sư thúc, chúng ta không đi Kiếm Phong sao?
- Không đi.
Lạc Thanh Chu sửng sốt, lập tức dừng bước, nói:
- Vậy đi đâu?