Chương 2398: Đột phá với Sư phụ! Vội vàng! (1)

Lệnh Hồ Thanh Trúc nhìn hắn nói:

- Đi động phủ của sư phụ ngươi.

Sau đó nói:

- Ta muốn nghỉ ngơi thêm vài ngày.

Lạc Thanh Chu: - ...

Lạc Thanh Chu hừ lạnh một tiếng, lại đột nhiên to gan lớn mật bắt lấy một bàn tay khác của nàng, hung ác đe dọa nói:

- Không nói ta sẽ...

Bình minh mới xuất hiện.

Bóng đêm mông lung vương vấn trên đỉnh rốt cục cũng bị xua tan toàn bộ.

Ánh sáng màu cam chiếu xuống.

Trong vườn hoa, những bông hoa đỏ tươi, phủ một tầng ánh sáng, đẹp như ảo.

Phong cảnh của Lăng Tiêu Tông từ trước đến nay đều rất đẹp.

Chẳng qua, hiện tại Lạc Thanh Chu không có tâm tình thưởng thức phong cảnh.

Hắn muốn đi động phủ của sư thúc.

Nhưng thái độ sư thúc rất cố chấp, nhất định bắt hắn đi động phủ của sư phụ...

Vì thế, hắn chỉ có thể uy hiếp:

- Sư thúc, ngươi đừng hối hận, chờ ta tu luyện ở động phủ của sư phụ thành thói quen, sẽ không bao giờ đi động phủ của ngươi, cầu cũng vô dụng!

Lệnh Hồ Thanh Trúc không để ý tới hắn, tiếp tục đi về phía trước.

Không lâu sau đó.

Hai người đi qua đường hoa, đi tới một tòa động phủ lâm nhai.

Động phủ nhìn rất đơn sơ.

Trên cửa phủ khắc mấy chữ lớn: Tử Hà tiên phủ.

Oanh...

Hai người vừa mới đi tới gần, cửa đá nặng nề liền chậm rãi mở ra.

Ngay sau đó, bên trong truyền đến thanh âm bình tĩnh của Tử Hà tiên tử:

- Phi Dương, ngươi đến rồi? Tiến vào đi, vi sư đã chuẩn bị xong.

Lạc Thanh Chu vội vàng nói:

- Sư phụ, nghe nói ngài đang chạy nước rút đột phá cảnh giới Tông Sư hậu kỳ? Đệ tử hẳn là không đi vào quấy rầy ngươi thì hơn.

Tử Hà tiên tử bình thản nói:

- Không sao, tiến vào đi.

Lúc Lạc Thanh Chu còn muốn nói chuyện, Lệnh Hồ Thanh Trúc bên cạnh đã đẩy hắn vào, lập tức đóng cửa đá lại.

Ánh sáng trong động phủ đột nhiên tối sầm lại.

Lạc Thanh Chu vội vàng xoay người nói:

- Sư thúc, ngươi cũng tiến vào đi, chúng ta cùng nhau tu luyện!

Có sư thúc ở đây, hẳn sẽ không có việc gì.

Cửa động từ từ đóng lại.

Lệnh Hồ Thanh Trúc ở ngoài cửa đã xoay người rời đi.

Lạc Thanh Chu đang sững sờ, bên trong lại truyền đến thanh âm Tử Hà tiên tử:

- Phi Dương, đừng đứng đờ ở đó nữa, mau tiến vào đi, đêm xuân một khắc… Không, một khắc tu luyện đều là vàng, đối với người tu luyện chúng ta mà nói, thời gian cực kỳ quan trọng. Vi sư đã tắm rửa thay quần áo chuẩn bị xong, đan dược cũng đã sử dụng, chỉ chờ ngươi bắt đầu.

- Đan dược?

Lạc Thanh Chu nghe vậy sửng sốt một chút, trong lòng càng thấp thỏm:

- Sư, sư phụ, đan dược gì?

Tử Hà tiên tử nói:

- Đương nhiên là đan dược chuẩn bị chạy nước rút.

Lạc Thanh Chu vừa nghe, lập tức đi tới cửa, đang muốn mạnh mẽ phá cửa mà ra, Tử Hà tiên tử lại nói:

- Thời gian vi sư chạy nước rút Tông Sư hậu kỳ cũng cùng thời gian với ngươi chạy nước rút Tông Sư trung kỳ. Đến lúc đó nhất định sẽ có dị tượng phát sinh, nếu ngươi không muốn để người khác biết được tu vi thật của ngươi, vừa hay dị tượng mà chúng ta chạy nước đột phá có thể lẫn lộn cùng một chỗ, giấu diếm lẫn nhau.

Dừng một chút.

Nàng lại nói:

- Tựa như lần trước ngươi đột phá trong động phủ của sư thúc ngươi, tất cả mọi người đều cho rằng là sư thúc ngươi đột phá, lại không biết rằng đó là ngươi.

- Phi Dương, vi sư vì ngươi mà khổ tâm biết bao.

Lạc Thanh Chu lập tức cứng đờ tại chỗ.

Tử Hà tiên tử lại thúc giục nói:

- Được rồi, đừng chần chờ nữa, mau vào đi! Vi sư cảm giác năng lượng của đan dược trong cơ thể đã tản ra, chuẩn bị bắt đầu thử chạy nước rút! Ngươi vào gian mật thất thứ hai tu luyện, cách vi sư một bức tường, nhưng vi sư phải cảnh cáo ngươi, không cho phép thần hồn xuất khiếu xuyên tường nhìn trộm vi sư, khi vi sư chạy nước rút có thể thân thể nóng lên, cởi áo... ngươi tự giải quyết cho tốt!

Lạc Thanh Chu vội vàng bước đi, tìm gian mật thất thứ hai, đi vào.

Oanh...

Cửa đá tự động đóng lại.

Trong mật thất, cực kỳ đơn sơ, chỉ có một bồ đoàn đặt trên mặt đất.

Nhưng ở góc vách tường hai bên, hình như còn đặt một ít đá trong suốt.

Hắn nhìn kỹ, lập tức kinh ngạc, không ngờ tất cả đều là nguyên thạch!

Khó trách nơi này nguyên khí nồng đậm như vậy!

Tử Hà tiên tử ở cách vách nói:

- Trong động phủ tổng cộng bày ba mươi hai khối nguyên thạch, đều là do vi sư mấy năm nay tích góp, còn tìm lão tổ mượn hai khối. Tuy nguyên khí chủ phong nồng đậm hơn một chút, nhưng hai người chúng ta muốn cùng đột phá, khẳng định cần phải hấp thu càng nhiều nguyên khí, cho nên để một ít nguyên thạch ở đây, chuẩn bị thừa còn hơn thiếu.

Ánh mắt Lạc Thanh Chu nhìn về phía nguyên thạch trong góc, đếm, chỉ riêng chỗ của hắn, đã tổng cộng đặt hai mươi lăm khối nguyên thạch.

Tổng cộng có ba mươi hai khối.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters