Chương 2399: Đột phá với Sư phụ! Vội vàng! (2)

Ở chỗ hắn đặt hai mươi lăm khối, mà chỗ sư phụ chỉ đặt bảy khối sao?

Trong lòng hắn lập tức dâng lên một dòng nước ấm, đồng thời bởi vì suy nghĩ xấu xa vừa rồi mà cảm thấy thật áy náy cũng tự trách.

- Sư phụ, cảm ơn ngài...

Hắn nghẹn ngào.

Lập tức, hắn lấy ra hơn hai mươi khối nguyên thạch mà mình nhặt được ở trong di tích thượng cổ ra, quay qua phòng cách vách nói:

- Sư phụ, chỗ của ta còn có một ít nguyên thạch, đặt ở chỗ ngươi hết.

Dứt lời, hắn lập tức thần hồn xuất khiếu, cầm túi nguyên thạch xuyên tường mà qua.

Hắn sợ sư phụ không nhận, cho nên trực tiếp ném xuống đất.

Đang lúc hắn muốn xoay người rời đi, đột nhiên phát hiện trong góc phía trước, sư phụ một bộ váy đỏ, tóc xõa tung ngồi trên bồ đoàn, quanh thân không ngờ chất đầy nguyên thạch trong suốt!

Những nguyên thạch kia gần như che khuất nửa người của nàng ở bên trong, hơn nữa đều là những khối nguyên thạch cực lớn, ít nhất cũng có một hai trăm khối!

Không khí đột nhiên im lặng.

Tử Hà tiên tử ngồi trong đống nguyên thạch, nhìn thần hồn của hắn, cứng đờ, lập tức vẻ mặt bình tĩnh nói:

- Phi Dương, cảm ơn nguyên thạch ngươi, ngươi có hiếu như thế, vi sư rất vui. Về phần những nguyên thạch này ở chỗ vi sư, đều là do lão tổ trước kia dùng còn dư, nguyên khí lưu lại bên trong cũng không còn lại bao nhiêu...

Xoạt!

Nàng vừa nói xong, đỉnh đầu đột nhiên xuất hiện một vòng xoáy nguyên khí.

Lập tức, quang mang nguyên thạch bốn phía đột nhiên lóe ra, lập tức từ bên trong trào ra một cỗ nguyên khí nồng đậm như thủy triều!

Lạc Thanh Chu: - ...

Tử Hà tiên tử lập tức trừng mắt nhìn hắn nói:

- Nghiệt đồ! Còn không qua đó! Vừa rồi vi sư nói với ngươi, không được phép tới đây nhìn trộm vi sư! Vi sư phải cởi áo!

Khóe miệng Lạc Thanh Chu giật giật vài cái, lập tức thu lại đống nguyên thạch vừa nãy mình ném dưới đất về, chui qua tường, trở lại mật thất của mình.

Tử Hà tiên tử thầm mắng nói:

- Quỷ hẹp hòi.

Lạc Thanh Chu thần hồn quy khiếu, ngồi xuống bồ đoàn trong góc, nhắm mắt lại.

Đợi để lúc không còn suy nghĩ gì trong đầu, hắn mới lấy ra một viên đan dược Nguyệt tỷ tỷ luyện chế, đưa vào trong miệng, nuốt vào.

Lúc này, cách vách truyền đến thanh âm của Tử Hà tiên tử:

- Phi Dương, vi sư muốn bắt đầu trước nha. Ôi, ôi! Rất nhiều... Năng lượng! Thu ——-

Lạc Thanh Chu nhắm mắt lại, không quan tâm, rất nhanh tiến vào trạng thái tu luyện.

Đan dược rơi vào trong bụng.

Rất nhanh đã hòa tan ở trong đan điền, hóa thành một cỗ năng lượng nóng rực mà mênh mông.

Trong đan điền, nguyên lực bắt đầu khởi động.

Thiên địa nguyên khí xung quanh, bắt đầu từ từ tụ tập về phía đỉnh đầu của hắn.

Sau đó, ngày một nhanh hơn.

Xoạt!

Trên đỉnh đầu của hắn, đột nhiên xuất hiện một vòng xoáy nguyên khí trong suốt.

Lúc đầu, xoay từ từ.

Nhưng sau một thời gian, tốc độ bắt đầu nhanh hơn.

Lúc này, Tử Hà tiên tử bên cạnh đột nhiên lại nói:

- Phi Dương, lúc đầu không thể quá nhanh, thả chậm tốc độ! Trước tiên để năng lượng đi qua kinh mạch huyệt đạo cùng lục phủ ngũ tạng trong cơ thể vài lần, đợi năng lượng đan dược cùng nguyên lực trong cơ thể hoàn toàn dung hợp, lại bắt đầu tăng tốc độ...

Lạc Thanh Chu nghe vậy, lập tức thả chậm tốc độ hấp thu thiên địa nguyên khí.

Lúc này, cảm giác nóng rát của kinh mạch trong cơ thể, mới dần dần giảm bớt.

Vẫn là sư phụ có kinh nghiệm.

Khó trách sư thúc cứ ép hắn đến nơi này.

Dù sao sư phụ trước kia đã đột phá qua cảnh giới này.

Sư đồ hai người cùng tu luyện, bất tri bất giác, thời gian một ngày đã trôi qua.

Đợi đến khi bên ngoài đã tối trời.

Tử Hà tiên tử mới mở miệng nói:

- Phi Dương, có thể tăng nhanh tốc độ! Nhớ không nên vội vàng, tốc độ phải từ từ tăng lên, không thể quá gấp gáp, nếu không kinh mạch huyệt khiếu sẽ chịu không nổi, có thể bị xé rách...

Lạc Thanh Chu nói,

- Được, sư phụ!

Tử Hà tiên tử lại nói:

- Chờ năng lượng trong huyệt khiếu tràn đầy, lại rót vào lục phủ ngũ tạng, sau đó lại tích tụ đầy đan điền, tiếp theo, ngươi có thể bắt đầu chạy nước rút cuối cùng.

Vòng xoáy nguyên khí trên đỉnh đầu Lạc Thanh Chu bắt đầu dần dần tăng nhanh tốc độ xoay tròn.

Từng cỗ nguyên khí thiên địa tinh thuần, rất nhanh đã nhập vào trong vòng xoáy trên đỉnh đầu hắn, lại nhanh chóng chui vào thân thể hắn...

Một đêm nữa trôi qua.

Khi mặt trời mọc bên ngoài động, giọng nói của Tử Hà tiên tử bắt đầu run rẩy:

- Phi Dương, vi sư phải chạy nước rút cuối cùng. Ngươi hẳn cũng sắp rồi chứ? Sư đồ chúng ta cùng lên!

Lạc Thanh Chu nói:

- Sư phụ, đệ tử cảm giác năng lượng trong huyệt khiếu cơ thể còn chưa đầy.

Tử Hà tiên tử vừa nghe, lập tức kinh ngạc nói:

- Làm sao có thể? Vi sư là Tông Sư trung kỳ đến hậu kỳ, kinh mạch và huyệt khiếu trong cơ thể đều lớn hơn ngươi, hiện giờ đã sớm rót đầy đủ, đã bắt đầu tràn ra ngoài, sao ngươi còn chưa đầy chứ? Có phải đan dược xảy ra vấn đề, năng lượng không đủ?

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters