Chương 2410: Lôi Kiếp hiển thần uy! Nho giáo đệ nhất nhân! (1)

- Đùng! Đùng! Đùng!

Chỉ thấy dưới sự đánh đập của một đoàn lôi cầu khổng lồ, trên bầu trời càng có nhiều lôi điện bao phủ bọn họ!

Bạch! Bạch! Bạch!

- A——-

Ba tên mặc hắc bào kia kêu thảm thiết một tiếng, không kịp phản kháng, liền bị bao phủ trong lôi hải, hóa thành hư không!

Đương! Đương! Đương ——

Lúc này, chuông báo động đinh tai nhức óc trên đỉnh lăng chủ Lăng Tiêu Tông vang lên!

- Có địch tập kích!

Các chấp sự Lăng Tiêu tông cùng các đệ tử đều chạy ra ngoài.

Trang Chi Nghiêm đang bế quan dưỡng thương, cũng lập tức từ trong động lướt ra, thần sắc ngưng trọng bay lên giữa không trung.

Mà Ngô Hữu Tử Mạc Cửu Phong cao tầng Lăng Tiêu Tông đang ở trên một ngọn núi khác, đều cứng đờ ở nơi đó, vẻ mặt trợn mắt há hốc mồm.

Không phải bọn họ không kịp thời phát cảnh báo, thật sự là...

Bọn họ căn bản còn chưa kịp hô thành tiếng, lôi cầu như quái vật đột nhiên từ sau núi lao ra, trực tiếp miểu sát một tên địch nhân, sau đó lại hung dữ xông về phía mấy tên địch nhân khác.

Kết quả, chỉ trong nháy mắt mấy tên địch nhân kia cũng chỉ còn lại có một người, hơn nữa đã chạy mất dạng.

Có một số trưởng lão thậm chí còn chưa kịp phản ứng, địch nhân rốt cuộc tới mấy người.

Lúc này Trang Chi Nghiêm mới lớn tiếng quát:

- Địch nhân ở đâu?

Chúng cao tầng Lăng Tiêu tông:..

Lập tức ánh mắt Trang Chi Nghiêm nhìn về phía một đoàn lôi điện đáng sợ trên quảng trường Chủ Phong, hoảng sợ nói:

- Bên trong là quái vật gì?

Lệnh Hồ Thanh Trúc đứng ở cửa động Tử Hà tiên phủ: - ...

Lạc Thanh Chu bị lôi điện bao vây ở bên trong, mắt thấy tên địch nhân lợi hại nhất bay lên trời, tốc độ cực nhanh, biết được không có cách nào đuổi kịp, đành phải nhanh chóng bay về động phủ.

Trang Chi Nghiêm càng nhìn càng thấy quen, nhưng lại không thể tin được.

Đoàn lôi cầu đáng sợ kia đột nhiên xẹt qua bên cạnh Lệnh Hồ Thanh Trúc, vọt vào trong Tử Hà tiên phủ, biến mất không thấy.

Mà Lệnh Hồ Thanh Trúc đứng ở nơi đó, làm như không nghe thấy, trên mặt thậm chí không có bất kỳ gợn sóng gì.

Một màn này, không chỉ làm Trang Chi Nghiêm kinh ngạc, cao tầng Lăng Tiêu Tông cách đó không xa đang nhìn nơi này, cũng đều khiếp sợ không gì sánh được.

Lệnh Hồ phong chủ không sợ thiên lôi!

Trang Chi Nghiêm không dám tới gần, cuống quít hỏi:

- Thanh Trúc, đoàn lôi điện vừa rồi là...

Lúc này, thanh âm đắc ý của Tử Hà tiên tử vang lên từ trong động phủ:

- Lão tổ, đây là một linh thú mới của đệ tử, vừa rồi đang độ kiếp, vừa hay có địch nhân tập kích, để cho nó hấp dẫn lôi kiếp đi ra ngoài.

Trang Chi Nghiêm nghe vậy sửng sốt, lập tức vừa mừng vừa sợ:

- Thì ra là linh thú! Là linh thú của Tử Hà? Lại có thể dẫn tới lôi kiếp uy lực như thế, nói vậy nhất định là thiên địa linh thú vô cùng cường đại! Cho lão phu xem thử!

Tử Hà tiên tử dừng lại một chút, đang không biết nên trả lời như thế nào, trên bầu trời đêm Vân Vụ sơn mạch cách đó không xa, đột nhiên truyền đến một thanh âm trong trẻo mà bình tĩnh:

- Bằng hữu, nếu đã đến Đại Viêm ta làm khách, cần gì phải vội vàng rời đi?

Trang Chi Nghiêm nghe được thanh âm này, đầu tiên là sửng sốt, lập tức vẻ mặt khiếp sợ:

- Bạch Y Sơn!

Cái tên này vừa ra, tất cả mọi người Lăng Tiêu tông đều kinh hãi!

Bạch Y Sơn, viện trưởng tiền nhiệm của Long Hổ học viện, nhân vật thần bí nhất Đại Viêm!

Nghe nói hắn từng dựa vào sức mình, ở Bắc cảnh chặn đứt thú triều, bảo vệ mấy vạn dân chúng cùng tướng sĩ. Lại nghe nói, hắn từng ở giữa vạn quân định, lấy thủ cấp của chủ tướng, cứu tiên đế thoát chết...

Ở trong toàn bộ Đại Viêm này, hắn được gọi là thần thoại!

Nhưng rất ít người nhìn thấy hắn ra tay, cái tên này phảng phất vẫn sống trong truyền thuyết.

Không nghĩ tới hôm nay, hắn lại xuất hiện ở chỗ này!

Thân ảnh Trang Chi Nghiêm lập tức chợt lóe, bay qua.

Cao tầng Lăng Tiêu Tông, dù đều rất tò mò, lại sợ còn có địch nhân trốn ở gần đây, không dám rời đi.

Có người đi tu bổ hộ sơn đại trận, có người tiếp tục canh giữ ở phía xa Tử Hà tiên phủ, chờ tông chủ đi ra.

Lúc này, lôi kiếp trên bầu trời đã bắt đầu biến mất.

Mà trên bầu trời Vân Vụ sơn mạch xa xa, thanh âm Cốc Trường Xuân đột nhiên vang lên:

- Ngươi là ai? Vì sao ngăn cản lão phu? Lão phu chỉ mang theo đệ tử đến Đại Viêm du lịch, lại bị mọi người Lăng Tiêu tông vây công, Đại Viêm các ngươi đãi khách như vậy sao?

Khi Trang Chi Nghiêm bay qua, đang nhìn thấy một chiếc phi thuyền dừng ở tầng mây trên cao, mà ở phía trước phi thuyền, có một thân ảnh nho bào màu trắng, phong độ nhẹ nhàng chắp tay mà đứng, ngăn ở nơi đó.

Người nọ có tóc mai trắng như tuyết, trên mặt nhìn chỉ tầm bốn mươi tuổi, một thân nho bào phất phơ trong gió, khí chất ôn hòa nho nhã, hai mắt ôn nhuận hữu thần, phảng phất như một người đọc sách văn chất nho nhã.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters