Nhưng Trang Chi Nghiêm liếc mắt một cái liền nhận ra, hắn chính là người nọ!
Biểu tình trên mặt Bạch Y Sơn vẫn ôn hòa như giọng điệu của hắn:
- Nếu Bạch mỗ không đoán sai, các hạ chính là Cốc Trường Xuân của Phiêu Miểu Tiên Tông, Cốc đạo hữu đúng không? Bạch mỗ nhận được tin tức, Tiên Vân các bị ngoại địch xâm nhập, chết năm trưởng lão, bảy đệ tử. Sau khi đám người rời đi, lại chạy tới Lăng Tiêu tông, đám người kia, hẳn là Cốc đạo hữu nhỉ?
Cốc Trường Xuân lập tức cười lạnh nói:
- Bạch Y Sơn! Bằng chứng của ngươi đâu? Lão phu chẳng qua chỉ mang theo đệ tử, đến Đại Viêm ngươi du lịch, muốn đến bái phỏng Lăng Tiêu tông một chút mà thôi, lại đột nhiên bị Lăng Tiêu tông công kích, mấy tên đệ tử kia của lão phu đều chết thảm tại chỗ! Đại Viêm các ngươi đãi khách như thế, là không để Phiêu Miểu Tiên Tông chúng ta vào mắt?
Trang Chi Nghiêm lập tức giận dữ quát:
- Đánh rắm! Lão phu chưa bao giờ mời ngươi, ngươi nửa đêm đến làm khách? Ngươi đến làm khách, trực tiếp hủy đại trận hộ sơn của Lăng Tiêu Tông ta, lại cầm kiếm hô đánh kêu giết, là đạo lý gì?
Cốc Trường Xuân quay đầu trên phi thuyền, nhìn hắn một cái, trong mắt lộ ra vẻ oán độc, lập tức thân ảnh chợt lóe lên, trực tiếp lướt tới phía hắn.
Đồng thời, Long Lân Kiếm trong tay hắn “Ong” một tiếng, sáng lên một đạo kiếm quang chói mắt!
Hôm nay không giết chết lão thất phu này, khó tiêu hận trong lòng hắn! Càng khó trở về giải thích!
Thương thế Trang Chi Nghiêm chưa lành, lại không sánh bằng tu vi của hắn, thấy vậy cuống quít lui về phía sau.
Long Lân Kiếm trong tay Cốc Trường Xuân đang muốn chém ra, một bóng trắng đột nhiên đi tới trước mặt hắn, kim quang trong tay chợt lóe, trong miệng lẩm bẩm:
- Hải bạn tiêm sơn tự kiếm mang, thu lai xử xử cát sầu tràng. Nhược vi hóa đắc thân thiên ức, tán thượng phong đầu vọng cố hương
(Bờ biển đỉnh núi như kiếm mang, thu đến khắp nơi cắt khổ tâm. Nếu vì hóa đến thân trăm tỷ, tán cấp trên đầu nhìn cố hương. . .)
- Ồ!
Bài thơ này vừa mới xuất hiện, bóng trắng kia đột nhiên hóa thành bóng trắng đầy trời, lập tức kiếm quang màu vàng trong tay cũng hóa thành kiếm ảnh đầy trời, trong nháy mắt đã chiếu rọi toàn bộ thiên địa như ban ngày!
Một cỗ khí tức khủng bố dâng lên trong thiên địa!
Cốc Trường Xuân lập tức hoảng sợ, cuống quít vung kiếm lui về phía sau nói:
- Bạch Y Sơn! ngươi ...... ngươi đã đột phá tới...
Oanh!
Kiếm ảnh màu vàng đầy trời chậm rãi hạ xuống.
Nhìn tốc độ rất chậm, nhưng toàn bộ thân thể Cốc Trường Xuân, phảng phất đột nhiên bị khoá chặt tại chỗ, không chỉ không cách nào tránh né, cũng không cách nào phản kích!
Toàn bộ thân thể cùng thần hồn của hắn phảng phất đều bị thi triển định thân pháp, nguyên lực cùng hồn lực trong cơ thể cũng đột nhiên đình trệ!
- Không! Bạch Y Sơn! ngươi không thể giết ta! Lão phu là... A——-
Lời nói trong miệng hắn còn chưa nói hết, kiếm ảnh màu vàng đầy trời chậm rãi rơi vào trên người hắn, trong nháy mắt đã khiến thân thể cùng thần hồn của hắn, thậm chí Long Lân Kiếm trong tay trảm thành vỡ vụn!
Đường đường là trưởng lão Phiêu Miểu Tiên Tông, tuyệt đỉnh cao thủ Đại Tông Sư hậu kỳ, trong nháy mắt, một chiêu chưa ra, đã bị một kiếm trảm thần hồn tan nát!
Một màn này, lập tức khiến Trang Chi Nghiêm đang lui ra xa bị dọa há to miệng.
Mà ở phía sau hắn, Tử Hà tiên tử vừa mới xuất quan cùng với những cao tầng Lăng Tiêu tông kia, cũng đều bị một màn này làm kinh hãi trợn mắt há hốc mồm.
Tại thời điểm này.
Trên bầu trời đêm, những bóng trắng rậm rạp cùng m kiếm ảnh màu vàng mới tụ lại cùng một chỗ.
Lúc này mọi người mới thấy rõ, bảo kiếm màu vàng trong tay bạch ảnh kia, không ngờ là do từng chữ lớn màu vàng xếp hàng cùng một chỗ ngưng tụ mà thành!
Mà những chữ lớn màu vàng kia, rõ ràng chính là bài thơ hắn vừa đọc!
Thần sắc Trang Chi Nghiêm không khỏi trở nên phức tạp mà thở dài:
- Không hổ là người kế thừa Nho giáo duy nhất trong thiên hạ! Bế quan ở nơi như Đại Viêm ta, cũng có thể đột phá đến cảnh giới Quy Nhất, bội phục! Ngưỡng mộ!
Bạch Y Sơn thu liễm khí tức, ánh mắt ôn nhuận nhìn hắn, mở miệng nói:
- Trang huynh, đồ đệ quý tông có bị thương không?
Trang Chi Nghiêm vội vàng chắp tay nói:
- Đa tạ Bạch huynh nhớ nhung, đồ đệ tông ta cũng không bị tổn thương gì.
Ánh mắt Bạch Y Sơn nhìn về phía sau hắn, lại nhìn về phía nơi lôi kiếp xuất hiện vừa rồi, trên mặt lộ ra một tia kì dị, nói:
- Trang huynh có thể tiện tiết lộ cho ta biết, vừa rồi là người nào độ kiếp ở đây không?
Trang Chi Nghiêm nghe vậy hơi giật mình, lập tức cười nói:
- Cũng không phải là người, mà là một linh thú mới của Tử Hà.
- Linh thú?
Bạch Y Sơn khẽ nhíu mày một chút, ánh mắt một lần nữa nhìn về phía nửa mảnh bầu trời kia, tựa hồ đang cảm thụ khí tức lôi kiếp vừa rồi.