Chương 2412: Lôi Kiếp hiển thần uy! Nho giáo đệ nhất nhân! (3)

Trang Chi Nghiêm nhìn về phía chiếc phi thuyền vô chủ giữa không trung, thần sắc không khỏi ngưng trọng nói:

- Dã tâm của Phiêu Miểu Tiên Tông, đã bắt đầu trắng trợn như vậy sao?

Bạch Y Sơn trầm ngâm một chút, nói:

- Ngày mai ta sẽ cầm những chứng cớ này, tự mình đi tam đại tiên tông một chuyến.

Trang Chi Nghiêm nhìn hắn nói:

- Nếu không có người quản thì sao?

Giọng điệu của Bạch Y Sơn vẫn ôn hòa như trước, nói:

- Nếu thật sự không có người quản, vậy tự nhiên cũng chỉ có thể dựa vào chính chúng ta.

Lập tức thần sắc hắn thản nhiên nói:

- Đại Viêm ta sừng sững đến nay, dù trong mắt bọn họ còn không đáng nhắc tới, nhưng chúng ta cũng sẽ không mặc người chém giết, càng sẽ không trở thành công cụ đấu tranh của một số thế lực nào đó.

Trang Chi Nghiêm lập tức nói:

- Đúng! Ai muốn khi nhục Đại Viêm ta, mấy vạn võ giả Đại Viêm ta, tuyệt đối không trơ mắt nhìn!

Bạch Y Sơn chắp tay, nói:

- Trang huynh, chuyện chỗ này đã xong, nếu có việc, trực tiếp gửi tin tức cho Bạch mỗ là được. Bạch mỗ còn phải đi Tiên Vân các một chuyến, lại đi biên cảnh xem một chút, phòng ngừa còn có người khác tiến vào.

Trang Chi Nghiêm do dự một chút, tựa hồ còn có chuyện muốn nói, nhưng vẫn chưa nói ra miệng, chắp tay nói:

- Bạch huynh lên đường cẩn thận!

Bạch Y Sơn gật gật đầu, thu hồi chiếc phi thuyền giữa không trung, đang muốn rời đi, đột nhiên lại nhìn phía sau hắn một cái, cười nói:

- Trang huynh, quý tông xuất hiện tam sắc lôi kiếp, số mệnh ngút trời, nhất định có thiên tài xuất hiện. Trang huynh phải bồi dưỡng thật tốt, rót máu mới vào Đại Viêm của ta.

Trang Chi Nghiêm nghe vậy hơi giật mình, còn chưa trả lời, liền thấy ống tay áo dài của hắn cuộn lên, mang theo một thân ảnh trên mặt đất bay lên trời.

Thân ảnh bị hắn bọc trong lưu quang kia, lúc này mới mở miệng hô:

- Trang tiền bối, lão tổ bảo vãn bối đến thông báo tình hình địch, địch nhân đã đền tội, vãn bối trở về trước!

Thì ra là Thánh Nữ Lưu Ly của Tiên Vân Các.

Trang Chi Nghiêm nghe vậy trong lòng khẽ động, Lạc tiên tử kêu cho nàng tới sao?

Hắn nhìn về phía bóng trắng rất nhanh đã đi xa kia, rất muốn cùng hắn đi Tiên Vân các xem tình hình, nhưng nghĩ đến thương thế của mình chưa lành, tông môn lại xảy ra chuyện như vậy, không biết còn có địch nhân đến đánh lén hay không, chỉ đành cố nhịn không rời đi.

- Lạc tiên tử vẫn nhớ mãi không quên Bạch Y Sơn, hôm nay Bạch Y Sơn tự mình đi qua thăm, trong lòng nàng nhất định sẽ rất vui vẻ...

Trang Chi Nghiêm nghĩ như vậy, có chút mất hồn mất vía.

Trở lại tông môn, tất cả mọi người đều đến hỏi, hắn lại không có tâm tình nói chuyện, chỉ nói với Tử Hà tiên tử vài câu, ngay cả chuyện linh thú kia cũng quên hỏi, trực tiếp trở về động phủ của mình.

Tu vi lúc trước của Bạch Y Sơn không chênh lệch bao nhiêu với hắn, hiện giờ đã là tới Quy Nhất cảnh, vừa mới tận mắt nhìn thấy, đối phương một kiếm đã chém chết vị trưởng lão Phiêu Miểu Tiên Tông có tu vi còn cao hơn cả hắn, trong lòng hắn có thể không thổn thức mất mát hay sao.

- Ai, không thể so sánh, không thể so sánh...

Hắn trở lại động phủ, suy nghĩ lung tung một hồi, lập tức lại phấn chấn tinh thần, tiếp tục tu dưỡng thân thể.

Phiêu Miểu Tiên Tông dám vi phạm khế ước của tam đại tiên tông, trắng trợn tới diệt môn, hiển nhiên thế cục Đại Viêm hiện giờ, đã đến mức nguy hiểm, hắn phải mau chóng dưỡng thương, để đối phó với nguy cơ kế tiếp.

Cũng may, ông trời đồi xử với Lăng Tiêu Tông hắn không tệ.

Thanh Trúc, Tử Hà mà hắn rất coi trọng liên tiếp đột phá, khiến cho thực lực của Lăng Tiêu Tông, càng lên một tầng!

Đương nhiên, còn có thiếu niên hắn càng coi trọng.

Thể hồn song tu, tuổi còn trẻ, thân thể đã là tu vi Tông Sư sơ kỳ, thần hồn thì đã đột phá đến Phân Thần Cảnh hậu kỳ, thêm một chút thời gian, không biết sẽ còn đến mức nào?

Thiên tài mà Bạch Y Sơn nói, hẳn là tiểu tử này.

- Lăng Tiêu tông ta, cuối cùng hào quang cũng chói lòa vạn trượng!

Nghĩ đến những điều này, tâm tình của hắn đột nhiên lại tốt lên.

Trong khi đó.

Ở bên ngoài Tử Hà tiên phủ, đám người cao tầng Lăng Tiêu Tông Ngô Hữu Tử, đều hưng phấn vây quanh Tử Hà tiên tử chúc mừng, đồng thời, đều tò mò hỏi đầu linh thú kia lai lịch như thế nào.

Vẻ mặt Tử Hà tiên tử tươi cười, chỉ ẩn ẩn ý ý nói với hắn, cũng không nói rõ.

Mọi người thấy nàng không muốn trả lời, cho rằng có chỗ khó khăn gì, cũng không hỏi thêm nữa.

Dù sao linh thú của Tử Hà tiên tử, cũng đều là của tông môn, chờ thời cơ đến, bọn họ tự nhiên sẽ biết.

Mọi người lại tán gẫu trong chốc lát, mới cáo từ rời đi.

Dù sao tông chủ vừa mới đột phá, phỏng chừng còn có chuyện khác phải làm.

Đợi mọi người rời đi.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters