Chương 2413: Lôi Kiếp hiển thần uy! Nho giáo đệ nhất nhân! (4)

Tử Hà tiên tử lập tức nhìn Lệnh Hồ Thanh Trúc bên cạnh một cái, thấp giọng nói:

- Thanh Trúc, ngươi không sợ thiên lôi?

Lệnh Hồ Thanh Trúc nhìn vào ánh mắt nóng rực của nàng, dừng một chút, nói:

- Sợ.

Tử Hà tiên tử lập tức lườm nàng một cái nói:

- Thanh Trúc, ngươi bây giờ ngay cả sư tỷ cũng bắt đầu lừa gạt sao?

Sau đó nàng âm trầm nói:

- Nếu không phải sư tỷ giúp ngươi thu tên đồ đệ này, để ngươi và hắn không còn quan hệ, ngươi sẽ có ngày hôm nay?

Lệnh Hồ Thanh Trúc nhìn về phía biển mây ngoài vách núi, không nói gì nữa.

Tử Hà tiên tử tới gần nàng, cầm lấy bàn tay nhỏ bé lạnh lẽo của nàng, thấp giọng nói:

- Có phải vì hắn hay không? Không sợ thiên lôi, vậy thật tuyệt! Sau này nếu có thể tu luyện tới cảnh giới độ kiếp, chẳng phải sẽ có thể xông thẳng sao? Thanh Trúc, mau nói cho sư tỷ, ngươi rốt cuộc làm như thế nào, mới không sợ thiên lôi? Là bởi vì cùng hắn làm chuyện kia, hay là vì nguyên nhân khác?

Lệnh Hồ Thanh Trúc trầm mặc một chút, nói:

- Ta cũng không biết.

Tử Hà tiên tử hừ nói:

- Vậy ta trực tiếp đi hỏi hắn!

Dứt lời, nàng xoay người, đi thẳng về phía động phủ.

Lệnh Hồ Thanh Trúc do dự một chút, xoay người nói:

- Mỗi lần hắn... Lúc tu luyện, sẽ có lôi điện...

Tử Hà tiên tử lập tức dừng bước, quay đầu nhìn nàng nói:

- Nói cụ thể một chút, lôi điện gì? Tu luyện như thế nào? Hắn đã làm gì với lôi điện?

Hai má Lệnh Hồ Thanh Trúc hơi nóng lên, xoay người, lại nhìn về phía biển mây xa xa, dừng một lát, mới thấp giọng nói:

- Lôi điện, ta...

Tử Hà tiên tử: - ...

- Dẫn điện thế nào? Là dùng một chưởng đánh lôi điện vào người ngươi, hay là một cước đá lôi điện vào người ngươi? Hoặc trực tiếp phát lôi điện đánh vào người ngươi? Ngoài ra, điện vào người ngươi thì sao? Tay hay chân? Hay ở nơi khác? Nói rõ đi!

Tử Hà tiên tử rất sốt ruột, hưng phấn đến hỏi dồn dập:

- Nếu như không quá thống khổ, ta cũng để hắn truyền điện mỗi ngày, nói như vậy, về sau ta cũng không sợ thiên lôi!

Lệnh Hồ Thanh Trúc không trả lời nữa.

Khi Tử Hà tiên tử còn muốn hỏi lại, cửa động phủ đột nhiên chậm rãi mở ra.

Lạc Thanh Chu ở bên trong nhỏ giọng nói:

- Sư phụ, bọn họ đều đi rồi sao? Ta ra ngoài được không

Tử Hà tiên tử lập tức nói:

- Đi ra.

Lạc Thanh Chu từ trong động phủ đi ra, thay một thân quần áo, khí chất cả người đã thay đổi.

Tử Hà tiên tử không khỏi khen:

- Phi Dương, sau khi thăng cấp Tông Sư trung kỳ, khí chất quả nhiên không giống! Vi sư thật tự hào! Tiếp tục tu luyện chăm chỉ, phấn đấu để bắt kịp vi sư càng sớm càng tốt! Chờ đến ngày ngươi đuổi kịp vi sư, vi sư sẽ cho ngươi một món quà lớn!

Lập tức lại cười nói:

- Chẳng qua, muốn đuổi kịp vi sư cũng không dễ dàng gì.

Lệnh Hồ Thanh Trúc đứng ở bên vách núi, cũng nhịn không được quay đầu nhìn hắn một cái.

Lạc Thanh Chu do dự một chút, thấy xung quanh không có người khác, lúc này mới thấp giọng nói:

- Sư phụ, sư thúc, đệ tử nói cho các ngươi biết một bí mật, nhưng các ngươi ngàn vạn lần không nên nói cho người khác biết.

Hai người thấy hắn thần bí như vậy, lập tức bị khơi gợi lòng hiếu kỳ.

Lệnh Hồ Thanh Trúc dựng thẳng lỗ tai lên.

Tử Hà tiên tử lập tức áp sát hắn, thấp giọng nói:

- Bí mật gì? Yên tâm, ngươi đừng nhìn sư phụ đôi khi nói nhiều, kỳ thật miệng vi sư còn chặt hơn cả sư thúc ngươi! Nói đi!

Lạc Thanh Chu lại phóng ra thần thức, dò xét ở xung quanh một phen, mới thấp giọng nói:

- Sư phụ, kỳ thật vừa rồi đệ tử cũng không phải chỉ đột phá cảnh giới Tông Sư trung kỳ...

- Hả? Ý ngươi là sao?

Tử Hà tiên tử nghe vậy sửng sốt, vẻ mặt nghi hoặc.

Lệnh Hồ Thanh Trúc cũng sửng sốt, lập tức xoay người lại nhìn hắn.

Lạc Thanh Chu “khụ khụ” một tiếng, đẩy hai má sư phụ đang sắp dán lên mặt mình ra một chút, nói:

- Sư phụ, xin tự trọng.

Lập tức thấp giọng nói:

- Sư phụ, sư thúc, đệ tử vừa rồi kỳ thật... Liên tục đột phá hai cấp, hiện tại đã là cảnh giới Tông Sư hậu kỳ rồi!

Lời này vừa nói ra, giữa sân bỗng nhiên lặng ngắt như tờ.

Tiên Vân Các.

Sau khi địch nhân rời đi, mọi người trong đại điện vẫn sợ hãi bất an như trước, không dám đi ra ngoài.

Vòng bảo hộ màu trắng chậm rãi biến mất.

Tất cả mọi người đều cho rằng là lão tổ nhà mình bố trí trận pháp, cho nên cũng không có hỏi nhiều.

Một lúc lâu sau.

La Thường lấy lại tinh thần, phân phó vài tên trưởng lão đi sửa chữa hộ sơn đại trận.

Trong khi đó, những người khác đi tuần tra xung quanh.

Mọi người mang theo thấp thỏm bất an trong lòng, lục tục rời đi.

Khi một thiếu nữ mặc váy trắng, cũng đi theo phía sau mọi người chuẩn bị rời đi, Lạc Lăng đột nhiên nhẹ giọng nói:

- Vi Nhi, ngươi và La Thường lưu lại.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters