Chương 2414: Hoa rơi hữu ý, nước chảy vô tình! Liếm cẩu xấu hổ và niềm vui của Tiểu Nguyệt (1)

Bạch Vi Nhi dừng bước.

Lần trước từ tòa di tích thượng cổ kia trở về, nàng vẫn luôn ở trên đỉnh chính của Tiên Vân các tu luyện.

Trong đại điện, rất nhanh chỉ còn lại có ba người.

Ánh mắt Lạc Lăng, nhìn thiếu nữ trước mắt, trầm mặc một lát, nói:

- Vi Nhi, tòa trận pháp vừa rồi, là ai dạy ngươi?

Lời này vừa nói ra, La Thường cũng chấn động.

Trận pháp phòng ngự Đại Tông Sư vừa rồi, không ngờ là thiếu nữ này bố trí?

Hơn nữa thoạt nhìn còn là tạm thời vội vàng bố trí!

Bạch Vi Nhi hơi cúi đầu, không trả lời.

Ánh mắt Lạc Lăng ôn hòa, nói:

- Nếu như ta không đoán sai, hẳn là người kia truyền thụ ngươi vô tình công pháp, giúp ngươi kéo dài tính mạng dạy ngươi đúng không?

Bạch Vi Nhi vẫn cúi đầu như trước, không trả lời.

Lạc Lăng lại trầm mặc một chút, nói:

- Ngươi không muốn nói, vậy thì không cần phải nói, ta cũng chỉ tò mò hỏi một chút. Lần này Tiêu Vân các ta có thể giữ vững, Vi Nhi, đều là công lao của ngươi. Sau này ở đây cố gắng tu luyện, mặc kệ cần cái gì, nói cho sư phụ ngươi là được.

Nói xong, nàng thở dài một hơi, ánh mắt nhìn về phía bên ngoài, nhíu mày nói:

- Hy vọng Lăng Tiêu Tông...

Lúc này, La Thường đột nhiên nhìn bảo điệp đưa tin trong tay kinh hỉ nói:

- Sư thúc tổ, Lưu Ly gửi tin tức tới! Lăng Tiêu Tông cũng không có thương vong, toàn bộ địch nhân đều đã chết!

Lời này vừa nói ra, Lạc Lăng bỗng sửng sốt, nhìn về phía nàng nói:

- Toàn bộ đền tội?

La Thường nhìn bảo điệp đưa tin, đột nhiên lại kích động nói:

- Sư thúc tổ, Lưu Ly còn nói, Bạch viện trưởng của Long Hổ học viện tới, đang mang theo nàng cùng đi Tiên Vân các chúng ta!

Thân thể Lạc Lăng chấn động, từ ghế dựa chậm rãi đứng lên, ánh mắt nhìn về phía đêm tối bên ngoài, tâm tình trên mặt biến ảo, lẩm bẩm nói:

- Bạch Y Sơn. Hắn ta có ở đây không?

La Thường nhìn nàng một cái, nói:

- Khó trách địch nhân đều đền tội, thì ra là Bạch viện trưởng xuất quan. Sư thúc tổ, nghe nói Bạch viện trưởng là người duy nhất tu luyện Nho đạo của Đại Viêm ta, thực lực cao thâm khó lường, không biết hiện tại hắn đang ở cảnh giới gì.

Thần sắc Lạc Lăng phức tạp, đi tới cửa đại điện, nhìn về phía bầu trời đêm bên ngoài, phảng phất như vẫn chưa nghe được lời của nàng, cả người đều biến thành có chút giật mình.

La Thường thấy vậy, không dám quấy rầy nữa, trả lời tin nhắn cho Lưu Ly.

Không lâu sau đó.

Bầu trời đêm bên ngoài đột nhiên xuất hiện một đạo lưu quang.

Mấy trưởng lão đang sửa hộ sơn đại trận đều hoảng sợ, cho rằng lại có địch nhân tập kích.

Khi bọn họ đang muốn phát cảnh báo ra, giọng nói của Lưu Ly vang lên trong đạo lưu quang:

- Sư phụ, Sư thúc tổ, Bạch tiền bối tới.

Lúc này mấy trưởng lão mới thở phào nhẹ nhõm, nhưng trong lòng đều nghi hoặc, Bạch tiền bối là ai?

Lúc này, Lạc Lăng mang theo La Thường và Bạch Vi Nhi đi ra khỏi đại điện, nhìn về phía giữa không trung.

Lưu Ly xuyên qua hộ sơn đại trận rơi xuống trước.

Đợi mấy trưởng lão thu hồi vầng hộ quang đại trận, đạo lưu quang kia chậm rãi đáp xuống.

Hào quang tản đi, lộ ra một thân ảnh cao lớn mặc nho bào, khí chất nho nhã.

Lạc Lăng nhìn nam tử tóc mai trắng như tuyết trước mắt, bộ dáng vẫn ôn nhuận tuấn lãng như trước, trong lòng nhất thời hiện ra các loại cảm xúc, trong lúc nhất thời, ngàn lời vạn ngữ, một câu cũng nói không nên lời.

Ánh mắt Bạch Y Sơn ôn hòa nhìn nàng, chắp tay nói:

- Lạc Phong chủ, đã lâu không gặp.

Lúc trước Lạc Lăng, cùng lắm cũng chỉ hơn hai mươi tuổi, là một phong chủ của Tiên Vân các mà thôi.

Nhưng mà vừa thấy hắn, đã lầm lỡ cả đời.

- Bạch viện trưởng, đã lâu lắm rồi không gặp.

Lạc Lăng cũng chắp tay, thần sắc đầy giật mình.

Ánh mắt Bạch Y Sơn nhìn về phía đại trận hộ sơn trên đỉnh đầu, lại liếc mắt nhìn dấu vết chiến đấu trước quảng trường và đại điện, hơi nhíu mày, nói:

- Tổng cộng chết và bị thương mười hai người, đúng không?

Lạc Lăng không nói gì.

La Thường vội vàng cung kính nói:

- Vâng, trưởng lão cùng đệ tử, tổng cộng mười hai người.

Bạch Y Sơn khẽ gật đầu, nhìn về phía nàng, có chút tò mò nói:

- Đối phương thực lực cường đại, hẳn ôm tâm tư diệt môn mà tới. Không biết quý tông vừa mới dùng phương pháp gì để lui địch?

La Thường có chút hổ thẹn, cung kính nói:

- Là nhờ đệ tử của vãn bối từ nơi khác học một ít trận pháp, dùng trận pháp bảo vệ chúng ta ở bên trong. Đối phương thấy trong thời gian ngắn không công hạ được, liền lập tức rời đi.

Bạch Y Sơn có chút kinh ngạc, lại nhìn mấy người phía sau nàng một cái, vẫn chưa hỏi nhiều, gật gật đầu, chắp tay nói với Lạc Lăng:

- Lạc Phong chủ, Bạch mỗ còn muốn đi biên cảnh xem thử, chuyện này ta đã biết. Nếu có chuyện khác, có thể truyền tin tức cho Bạch mỗ.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters