Chương 2418: Sư thúc bị đánh, Nữ đế tuyên triệu! (1)

- Ngươi nên hiểu ta đang nói về điều gì, và ta cảm thấy nó có liên quan đến thể chất của từng người.

Lệnh Hồ Thanh Trúc trầm mặc một chút, nói:

- Ta cũng nói với nàng như vậy, nhưng nàng không tin, nàng nói ta khinh thường nàng.

Lạc Thanh Chu: - ...

Lệnh Hồ Thanh Trúc nghiêm túc nhìn hắn nói:

- Ngươi định đi khi nào?

Lạc Thanh Chu nhún nhún vai, nói:

- Ta không định đi.

Lệnh Hồ Thanh Trúc giật mình một chút, nói:

- Sư phụ ngươi nói, ngươi đáp ứng người của Cửu Thiên Dao Đài. Hơn nữa ngươi có biết, cơ hội này, tất cả tu luyện giả trong thiên hạ, đều tha thiết ước mơ?

Lạc Thanh Chu nói:

- Ta không đáp ứng các nàng sẽ đi, chỉ đáp ứng các nàng trở về suy nghĩ một chút. Nơi đó quá xa, sư thúc hẳn là biết, ta là người chỉ hướng đến gia đình.

Lệnh Hồ Thanh Trúc nhíu mày, trầm mặc một lát, nói:

- Ngươi có thể để gia đình chuyển qua đó, dù sao nơi đó...

Nói đến đây, nàng đột nhiên lại dừng lại.

Lạc Thanh Chu nói:

- Tần phủ dễ chuyển, Đại Viêm khó chuyển. Ta đã thành thân với Nữ đế, còn có Nữ đế đã giao hết tất cả Đại Viêm cho ta, bao gồm cả...

Lệnh Hồ Thanh Trúc nhìn hắn nói:

- Bao gồm cả cái gì? Thân thể trong sạch của nàng ấy?

Lạc Thanh Chu nhẹ nhàng thở dài một hơi, nói:

- Nếu như chỉ là thân thể trong sạch, vậy thì dễ làm hơn nhiều, ít nhất ta chỉ cần phụ trách một mình nàng.

Nói đến đây, hắn ngưng trọng nhìn nàng nói:

- Sư thúc, ngươi có biết, lần này ta vì sao có thể thăng cấp nhanh như vậy, hơn nữa liên tục thăng hai cấp? Ngoại trừ việc kiếm trận rèn luyện thân thể của ta ở di tích thượng cổ ra, còn có một nguyên nhân rất quan trọng...

Lệnh Hồ Thanh Trúc giật mình, đột nhiên ánh mắt chợt lóe, nói:

- Linh quáng?

Lạc Thanh Chu thấp giọng nói:

- Linh quáng chi tâm, ta tiêu hao toàn bộ truyền thừa cùng hy vọng của võ giả Đại Viêm...

Thân thể Lệnh Hồ Thanh Trúc khẽ chấn động.

Lạc Thanh Chu nhún nhún vai, nói:

- Cho nên, sư thúc cảm thấy lúc này, Đại Viêm đang trong thời điểm nội đấu ngoại xâm, ta có thể rời đi sao? Ta không thể. Ta không chỉ không thể, ta còn phải cố gắng tu luyện, cố gắng bảo hộ Đại Viêm!

Lệnh Hồ Thanh Trúc trầm mặc xuống, không nói gì nữa.

Hai người đứng một lúc, tiếp tục xuống núi.

Sau một thời gian.

Nàng mở miệng nói:

- Hôm nay ta đi hậu sơn nói với sư thúc tổ một tiếng, nói không chừng chỗ hắn có công pháp thích hợp với ngươi.

Lạc Thanh Chu nói,

- Không cần, sư thúc, chuyện này ngươi không cần quan tâm, ta sẽ có công pháp.

Hắn chuẩn bị tối nay đi tìm Nguyệt tỷ tỷ hỏi một chút.

Nguyệt tỷ tỷ đều biết ngay cả lúc hắn xông quan có thể liên tục đột phá hai cấp, có thể năng lượng không đủ, có thể cần hai viên đan dược, khả năng còn cần một khối cao giai nguyên thạch, ngay cả mấy thứ này cũng đã nghĩ kỹ, hơn nữa đã sớm chuẩn bị tốt cho hắn, đương nhiên sẽ nghĩ đến sau khi hắn thăng cấp cần công pháp.

Lệnh Hồ Thanh Trúc nhìn hắn nói:

- Càng ngày càng cảm thấy, nhìn không thấu ngươi. Bí mật của ngươi, thực sự nhiều.

Lạc Thanh Chu nghe vậy, không khỏi dừng bước, nhìn nàng nói:

- Sư thúc, ta ở trước mặt ngươi cũng không có bí mật gì, dù sao cái gì cũng bị ngươi nhìn sạch.

Lệnh Hồ Thanh Trúc quay mặt đi, không để ý tới hắn.

Ánh nắng ban mai xuyên qua cành lá, dừng lại trên gương mặt lạnh như băng thanh lệ của nàng, phá lệ nhu hòa.

Lạc Thanh Chu đột nhiên áp sát nàng thấp giọng nói:

- Sư thúc, vừa rồi ở trong phòng tu luyện, còn tưởng rằng ngươi lại muốn tu luyện.

Lệnh Hồ Thanh Trúc quay mặt nhìn hắn, lạnh lùng nói:

- Ngươi muốn?

Lạc Thanh Chu nói:

- Ta bế quan mấy ngày, hơn nữa vừa mới liên tục đột phá hai cấp, năng lượng trong cơ thể tràn đầy. Phỏng chừng bây giờ hạ một nắm đấm, là có thể đánh bay sư phụ đến chân núi.

Lệnh Hồ Thanh Trúc không khỏi lườm hắn một cái.

Lạc Thanh Chu cười nói:

- Bộ dáng sư thúc trợn mắt, thật đáng yêu, ta vẫn thích xem.

Trên gương mặt trắng nõn mà lạnh như băng của Lệnh Hồ Thanh Trúc, bỗng nhiễm tầng đỏ ửng, dưới ánh mặt trời chiếu rọi, càng thêm kiều diễm động lòng người.

Lạc Thanh Chu không nhịn nổi mà hôn lên.

Thân thể Lệnh Hồ Thanh Trúc run lên, rụt rè đẩy hắn một cái, liền hơi cúi đầu, rũ mi, dựa vào trong ngực hắn.

- Sư thúc, ngươi vẫn luôn trốn trong động phủ tu luyện, còn chưa tu luyện ở bên ngoài đúng không?

- Chờ... Chờ mấy ngày...

- Không được! Ta vừa mới đột phá Tông Sư hậu kỳ, lại không có quyền pháp để tu luyện, năng lượng trong cơ thể nghẹn ứ khó chịu, cho nên nhất định phải bộc phát ra! Sư thúc, xem quyền!

Lời vừa dứt lời.

Lạc Thanh Chu lập tức đánh ra một quyền, “Phanh” một tiếng, trực tiếp đánh bay nàng vào trong rừng rậm bên cạnh.

- Sư thúc, hoàn thủ!

Hai quyền của Lạc Thanh Chu lóe ra quyền mang, năng lượng trong cơ thể bắt đầu khởi động, ý chí chiến đấu dâng trào, lập tức lại xông lên.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters