Lệnh Hồ Thanh Trúc ngã xuống lá rụng thật dày trong rừng cây, tóc dài xõa tung, ngửa mặt nằm ở đó, không nhúc nhích.
- Sư thúc, đứng lên, để ta đánh mấy quyền đi!
Lạc Thanh Chu cảm giác mình sắp nổ tung.
Trong rừng, im lặng.
Trong rừng núi xa xa, thỉnh thoảng truyền đến vài tiếng chim hót thanh thúy mà xa xôi.
Lăng Tiêu Tông nằm trên ngọn núi cao nguy nga hiểm trở.
Hậu sơn từ trước đến nay ít người qua lại, không ai hỏi thăm.
Lúc này, ngoại trừ hai người, cũng chỉ có một ít chim chóc.
- Phốc!
Không bao lâu sau, Lạc Thanh Chu lại xuất kích.
Một kích này hắn tựa hồ không khống chế được lực đạo của mình, nặng nề đánh vào trên người sư thúc, cơ hồ xuyên qua thân thể nàng.
Trong rừng cây lập tức phát ra một tiếng kêu đau đớn.
May mắn tu vi của sư thúc cường đại, thể chất đặc thù, lực phòng ngự kinh người, cũng không có gì đáng ngại.
Lạc Thanh Chu vội vàng xin lỗi.
Hắn thiếu chút nữa quên mất, hắn hiện tại đã là cảnh giới Tông Sư hậu kỳ, mà sư thúc, mới là Tông Sư sơ kỳ, lúc này đây quả thực có chút quá nặng.
Xem ra, phải nhanh chóng tìm được một bộ quyền pháp thích hợp cho Tông Sư hậu kỳ tu luyện.
Bằng không mỗi lần năng lượng trong cơ thể hắn tràn đầy, thật sự không biết nên rèn thân thể như thế nào, bộc phát ra làm sao.
Tùy tiện bộc phát một quyền về phía người khác, cũng không có bất kỳ hiệu quả gì đối với việc rèn luyện thân thể.
Ngược lại sẽ lãng phí năng lượng vất vả tích lũy.
Hy vọng tối nay Nguyệt tỷ tỷ có thể cho hắn một bất ngờ.
Tất nhiên, hắn không thể quá tham lam.
Nguyệt tỷ tỷ cho hắn đã đủ rồi, nếu Nguyệt tỷ tỷ không có, hắn sẽ đi hỏi Nữ đế một chút.
Nếu như Nữ đế cũng không có, vậy hắn chỉ có thể nghĩ biện pháp khác.
Cùng lắm thì dùng đồ để đổi.
Chỉ cần thù lao hậu hĩnh, tin tưởng cho dù là Cửu Thiên Dao Đài, cũng đồng ý trao đổi với hắn.
Lạc Thanh Chu vừa tu luyện, vừa tự hỏi những chuyện này.
Chim chóc trên tán cây cách đó không xa, tựa hồ đều bị doạ sợ, nhao nhao vỗ cánh, hốt hoảng chạy trốn khỏi nơi này.
Thực lực của hắn bây giờ, đã có thể nghiền ép sư thúc, đương nhiên không thể sử dụng lôi điện nữa.
Hiện giờ lôi điện trong cơ thể, hắn đã có thể vận dụng linh hoạt như cánh tay của mình, muốn dùng thì dùng, không muốn dùng thì không cần.
Bất kể là thân thể hay là thần hồn, đều có thể dễ dàng sử dụng.
Không biết cái lôi điện màu vàng thứ tư kia, rốt cuộc sẽ có uy lực gì, đêm nay sau khi gặp Nguyệt tỷ tỷ, lại hỏi một chút.
Nhưng lôi điện màu vàng hiện giờ, vẫn chỉ là một cái hồ quang rất nhỏ, còn cần tiếp tục phát triển.
Lôi điện thăng cấp, hẳn liên quan tới tu vi của hắn thăng cấp.
Trong đầu nghĩ đến chuyện, xuất quyền từ chậm rồi nhanh dần.
Sau đó, nhanh hơn và nhanh hơn!
- Phốc! Phốc phốc! Phốc phốc!
Không bao lâu, trong rừng cây yên tĩnh, tất cả đều là thanh âm hắn xuất kích cùng không khí xé rách.
Trên lá cây, trong cánh hoa, sương trong suốt, nhất thời như mưa rơi xuống.
Có lẽ là tích lũy quá nhiều năng lượng.
Sau một nén nhang.
Năng lượng tích luỹ do hắn thăng cấp Tông Sư hậu kỳ, đột nhiên “oanh” một tiếng, toàn bộ bộc phát ra.
Cây đại thụ chọc trời xung quanh, nhao nhao ngã xuống đất.
- Hô...
Cuối cùng cả người sảng khoái!
Nghỉ ngơi một hồi.
Hắn lau mồ hôi trên trán, kiểm tra tình huống ở đan điền một chút.
Lúc này, năng lượng đang nhanh chóng khôi phục.
Cảnh giới Tông Sư hậu kỳ, quả nhiên không giống, ngay cả tốc độ khôi phục nguyên lực cùng thể lực cũng nhanh hơn rất nhiều.
Tốt lắm! Tiếp tục cố gắng chăm chỉ!
Lại tiến công cảnh giới tiếp theo!
Sư thúc vẫn nằm trên mặt đất như trước, hai tròng mắt thất thần nhìn lên bầu trời, trước ngực cao vút không ngừng phập phồng.
Lại nghỉ ngơi thêm một thời gian.
Hắn đỡ sư thúc dậy, trực tiếp xuống núi, đi về phía kinh thành.
Hiện giờ hắn đã đột phá, cần tiếp tục sử dụng linh quáng chi tâm nhanh chóng tu luyện.
Không biết lần này bế quan tu luyện, có thể kiên trì được mấy ngày.
Lệnh Hồ Thanh Trúc mặc thanh y, dựa vào một gốc cây đại thụ ở lưng chừng núi, yên lặng nhìn theo bóng lưng hắn, dần dần đi xa.
Khuôn mặt lạnh như băng kia, dưới ánh nắng ban mai chiếu rọi, càng thêm kiều mị động lòng người.
Lúc này, phía sau đột nhiên vang lên thanh âm Tử Hà tiên tử:
- Lần này sao lại nhanh như vậy... Hắn đi luôn sao?
Lệnh Hồ Thanh Trúc xoay người, bước nhanh lên núi.
Tử Hà tiên tử nhìn khuôn mặt kiều diễm mê người của nàng, thở dài nói:
- Có thể là sư muội nhà ta, càng ngày càng mê người...
Lập tức lại nhìn về phía y phục trước ngực nàng bị ngọn đồi cao ngất làm phồng lên, vẻ mặt hâm mộ:
- Ai, khó trách...
- A!
Lạc Thanh Chu ngự gió vượt sông, tốc độ nhanh hơn.
Ngạc Bá Thiên đã chuyển khỏi Vân Vụ giang đến đầm nước trong quảng trường chủ phong Lăng Tiêu tông.