Nhưng nghe nói tối hôm qua bị dọa sặc, thiếu chút nữa muốn đào tẩu khỏi tông môn.
Địch nhân bình thường đến tấn công môn phái, người đầu tiên bị công kích chính là hộ sơn thần thú của các môn phái.
May mắn tối hôm qua những người đó bị lôi kiếp của hắn hấp dẫn.
Đương nhiên, cũng may Ngạc Bá Thiên đã sớm bị lôi kiếp của hắn dọa tránh đi.
Xem ra bất kể là sinh vật gì, muốn bình an ăn một bữa cơm mềm, cũng không phải dễ dàng như vậy.
Giống như hắn ta.
Rõ ràng xuất thân con thứ, lại là một tên con rể, vốn nên yên bình ăn cơm mềm sống cả đời.
Kết quả là gì?
Kết quả hắn hiện tại không chỉ phải gánh vác trách nhiệm bảo vệ Tần gia, hơn nữa còn phải gánh vác trách nhiệm bảo vệ toàn bộ Đại Viêm!
Như vậy, thật mệt...
Khi hắn thay quần áo trở lại Tần phủ, hai tỷ muội quận chúa cũng tới.
Hai người đang ở thư phòng cùng Tần nhị tiểu thư nói chuyện thì thầm, trong tay mấy người còn cầm mấy đôi vớ, đang vén váy của mình lên, khoa tay múa chân trên chân dài.
Thị lực của Lạc Thanh Chu bây giờ kinh người cỡ nào.
Đi qua sân nhìn qua cửa sổ.
Dưới váy tím của Nam Cung Mỹ Kiêu mặc vớ đen, Mà dưới váy trắng của Nam Cung Tuyết Y thì mặc vớ trắng.
Về phần Tần nhị tiểu thư, thì không nhìn thấy.
Thu nhi thấy hắn trở về, vội vàng đi thư phòng gõ cửa nói:
- Tiểu thư, hai vị quận chúa, cô gia đã trở lại.
Ba tỷ muội vừa nghe, cuống quít kéo váy của mình, lại cất vớ ở trên giường đi.
Lạc Thanh Chu đi tới cửa, nhìn Thu Nhi một cái, không khỏi đưa tay nhẹ nhàng véo khuôn mặt nhỏ nhắn trong trẻo non nớt của nàng, liếc mắt nhìn nàng thấp giọng nói:
- Thế nào, còn sợ cô gia nhìn thấy cái gì?
Thu nhi cười nói:
- Nếu chỉ có tiểu thư ở đây, nô tỳ đương nhiên không sợ, nhưng hai vị quận chúa cũng ở đây.
Lập tức lại thấp giọng cười nói:
- Cô gia nếu muốn xem, có thể trực tiếp nói với hai vị quận chúa nha, nói với Nhị tiểu thư cũng được. Nếu cô gia ngượng ngùng, nô tỳ giúp cô gia nói cũng được.
Lạc Thanh Chu lại véo nàng một cái, uy hiếp nói:
- Dám đào hố cho cô gia! Tối nay...
- Ừm... Có chuyện gì đó xảy ra tối nay.
Thu nhi hoàn toàn không chút sợ hãi, hơn nữa còn cắn cắn môi, sóng thu trong hai tròng mắt lưu chuyển, cười tủm tỉm thấp giọng nói:
- Vậy đêm nay nô tỳ cùng Tiểu Điệp, ở trong phòng chờ công tử?
- Khụ khụ...
Lạc Thanh Chu vội vàng xua tay.
Thu nhi lại cười thấp giọng nói:
- Thêm cả Châu nhi?
Chi nha...
Lạc Thanh Chu không để ý tới nàng nữa, trực tiếp đẩy cửa phòng ra, vào phòng.
Vừa bước vào phòng.
Tần nhị tiểu thư liền nói:
- Thanh Chu ca ca, Mỹ Kiêu tỷ nói, bệ hạ tuyên chúng ta buổi trưa tiến cung, cùng bệ hạ dùng bữa.
- Ồ?
Lạc Thanh Chu vừa nghe, trong lòng âm thầm nghi hoặc, hỏi:
- Tuyên người nào?
Nam Cung Mỹ Kiêu nói:
- Ngươi cùng Vi Mặc, ta cùng Tuyết Y, bốn người chúng ta.
Lập tức lại nói:
- Lúc ta đến, Tiểu Nhụy và Trường Nhạc cũng ở Dao Hoa cung chơi, có lẽ buổi trưa cũng ở đó ăn cơm.
Lạc Thanh Chu hơi nhíu mày, hỏi:
- Có biết vì chuyện gì không?
Nam Cung Mỹ Kiêu nhìn hắn thật sâu, lạnh lùng nói:
- Ta làm sao biết được, có thể chỉ đơn giản là ăn cơm thôi.
Mỗi ăn cơm mới là lạ!
Nữ đế đột nhiên mời mấy người bọn họ cùng đi ăn cơm, khẳng định không đơn giản.
Nữ đế cũng không nhàn rỗi như vậy!
Không biết vì sao, trong lòng hắn đột nhiên có chút thấp thỏm bất an.
Lúc này, Nam Cung Tuyết Y ngồi trên giường, đột nhiên cười cười nhìn hắn nói:
- Lạc Thanh Chu, nghe nói ban ngày ngươi đi thanh lâu, bị a di cùng Mai nhi bắt tại chỗ, có phải hay không?
Khoé miệng Lạc Thanh Chu giật giật.
Tần nhị tiểu thư vội vàng yếu ớt giải thích:
- Thanh Chu ca ca, không phải Vi Mặc nói...
Nam Cung Tuyết Y cười nói:
- Lúc ấy người trong cửa hàng chúng ta cũng nhìn thấy.
Lập tức lại nói:
- Đúng rồi, bệ hạ hẳn cũng biết chuyện này.
Lạc Thanh Chu: - ...
Xong rồi, Nữ đế hôm nay đột nhiên gọi bọn họ vào cung ăn trưa, không phải là vì chuyện này, muốn trêu chọc hắn sao? Hoặc muốn hắn làm gì đó.
- Vô sỉ! Hạ lưu!
Nam Cung Mỹ Kiêu lạnh lùng nhìn hắn nói:
- Trong nhà nhiều thê thiếp xinh đẹp như vậy, không biết quý trọng, lại còn muốn đi ra ngoài, hơn nữa còn là ban ngày ban mặt, có thấy mất mặt hay không?
Lạc Thanh Chu lười giải thích với nàng, trực tiếp xoay người ra khỏi phòng, nói:
- Ta đi Linh Thiền Nguyệt cung.
Hắn ta phải đi xem Thiền Thiền.
Hy vọng nha đầu kia còn chưa biết.
Nếu như biết, hắn nhất định phải giải thích một phen.
Linh Thiền Nguyệt cung.
Cửa viện mở ra, trong tiểu viện im lặng không tiếng động, cũng không có người. Trên bàn đá của tiểu viện, còn rải rác một ít cánh hoa.
Nó trông giống như vừa được ai hái. Lạc Thanh Chu giơ tay gõ cửa, nhưng cũng không có ai đáp lại.