- Thiền Thiền!
Hắn gọi một tiếng, do dự một chút, nhấc chân đi vào.
- Bách Linh!
Đến sân, hắn hét lên một lần nữa. Tuy nhiên, toàn bộ sân và trong nhà đều im lặng không ai trả lời.
- Đều ở hậu hoa viên sao?
Hắn đi thẳng lên bậc thang rồi đi lên hành lang. Cửa nhà chính mở ra, trong phòng cũng không có bất kỳ âm thanh nào.
Hắn đi qua nhà chính rồi đi đến hậu viện. Tuy nhiên, không có ai trong hậu viện.
- Chẳng lẽ đi tới hoa viên phía sau?
Trong lòng hắn nghi hoặc, đang muốn rời đi thì đột nhiên nghe được trong phòng Tần đại tiểu thư truyền đến một thanh âm rất nhỏ mà quái dị.
- Chi Chi...
Giống như tiếng chuột.
Có chuột trong phòng đại tiểu thư?
Hắn nhìn cửa phòng khép hờ một cái, do dự một chút, không dám đi vào.
Đang định rời đi thì đột nhiên lại nghe thấy bên trong truyền đến tiếng chuột càng thêm dồn dập.
- Chi Chi... Chi Chi...
Giống như có vài con chuột đang đánh nhau cắn xé bên trong. Vì vậy, có rất nhiều chuột? Hắn sửng sốt một chút, lập tức đi tới cửa.
Tại thời điểm này, âm thanh của chuột bên trong, dần nhỏ đi.
- Đại tiểu thư?
Hắn hô một tiếng rồi nhẹ nhàng vào phòng.
m thanh của con chuột biến mất ngay lập tức. Trong phòng, im lặng không có ai.
- Nhiều chuột như vậy, nếu buổi tối đại tiểu thư ngủ đột nhiên chuột bò lên người nàng, hoặc là cắn nàng một cái, vậy thì không tốt. Ta đi vào là để bắt chuột, lý do chính đáng, sợ cái gì? Không có gì phải do dự!
Hắn cổ vũ cho mình một phen như vậy, lập tức đẩy cửa phòng ra, đi vào.
Bầu không khí trong phòng, lượn lờ một mùi hoa nồng nàn cùng hương thơm độc đáo của đại tiểu thư. Trên mặt đất trải thảm nhung màu trắng tuyết, không tì vết.
Hắn nhìn thoáng qua, cởi giày, giẫm lên tấm thảm nhung mềm mại, đi vào bên trong, ánh mắt tìm kiếm ở các góc bốn phía.
m thanh của chuột đã biến mất. Hắn lục soát ở dưới bàn, dưới tủ quần áo, mọi ngóc ngách một lần.
Không có bóng dáng của con chuột. Hơn nữa, các góc tường trong phòng vẫn còn nguyên vẹn, dường như không có lỗ chuột.
Trong khi hắn đang nghi ngờ, một tiếng động lạ đột nhiên truyền đến từ dưới gầm giường. Hắn lập tức ngồi xổm xuống khom lưng nhìn lại! Đáy giường gần góc trong cùng, lại có một đôi vớ trắng như tuyết rơi ở đó, sát góc tường.
Ngoài ra, không có gì khác.
- Tất của đại tiểu thư sao lại rơi ở nơi đó? Không phải là con chuột tha đến đó đấy chứ?
- m thanh vừa rồi...
- Phía dưới tất, có thể giấu ổ chuột!
Hắn nghĩ như vậy, lập tức bò vào gầm giường, đi tới góc trong cùng, cầm lấy vớ, nhìn về phía dưới.
Quả nhiên, trên mặt đất gần góc tường có một cái lỗ nhỏ! Có lẽ bên trong không chỉ có một con chuột!
Hắn lập tức lấy chuột ngọc ra, chuẩn bị thi triển thổ hành thuật chui vào lòng đất, thi triển công phu diệt chuột.
Đột nhiên, “cốp” một tiếng. Đầu hắn ta đập mạnh xuống mặt đất. Thổ hành thuật, không ngờ mất hiệu lực!
Không sao, còn có phi kiếm! Hắn lập tức thúc dục hồn lực, thúc đẩy phi kiếm tiến vào huyệt động, giết một trận.
Hả? Kỳ lạ? Hang động nông đến mức dường như không có chuột. Hắn đang sững sờ, đột nhiên nghe thấy trong tiểu viện truyền đến một trận tiếng bước chân.
Ngay sau đó, một giọng nói khiến hắn hoảng sợ vang lên:
- Khiêm Gia, đây là yếm do mẫu thân tự tay làm cho ngươi, hoa sen phía trên cũng do mẫu thân tự mình thêu, ngươi mau trở về phòng thử xem.
Lạc Thanh Chu vừa nghe, bị dọa không nhẹ, cuống quít thu hồi phi kiếm, rất nhanh chui ra khỏi gầm giường, đang muốn lao ra khỏi phòng, ở cửa đột nhiên truyền đến thanh âm thanh thúy:
- Tiểu thư, ta vào giúp ngươi lau sạch gương trước.
Nói xong, nàng liền muốn mở cửa.
Sắc mặt Lạc Thanh Chu biến đổi, cơ hồ không có do dự gì, lập tức chui trở lại gầm giường.
Đột nhiên, hắn nhìn thấy đôi giày ở cửa phòng.
Vụt!
Hắn thi triển ngự vật thuật, đưa tay một cái, nắm lấy giày của mình về.
Két két...
Đúng lúc này, cửa phòng mở ra. Một đạo thân ảnh nhảy nhót đi vào. Làn váy màu hồng nhạt, giày thêu hoa màu hồng nhạt, động tác nhẹ nhàng vui vẻ, chính là nha đầu Bách Linh kia.
Bách Linh cởi giày ở cửa, lộ ra một đôi chân nhỏ nhắn xinh xắn mặc tất màu hồng nhạt, trực tiếp đi về phía tấm gương trong góc.
- Chà xát! Ta lau!
Nàng vừa dùng giẻ lau gương, vừa nhảy nhót, trong miệng còn phát ra âm thanh vui vẻ dễ nghe.
Nha đầu này dù là lúc nào, đều rất vui vẻ.
Lạc Thanh Chu run rẩy trốn dưới gầm giường, nhìn đôi chân nhỏ nhắn xinh xắn của nàng vô cùng vui vẻ, hận không thể xông lên thưởng thức một phen.
Cô gia đau đớn, ngươi hạnh phúc, đáng ghét!
Lúc này, một trận tiếng bước chân vang lên ở cửa.
Lập tức, hai thân ảnh chậm rãi đi vào.
Một người mặc váy dài màu tím, cởi giày ở cửa, lộ ra một đôi chân nhỏ nhắn bọc tất màu da.