Chương 2422: Linh Thiền Nguyệt cung cạm bẫy, Tần đại tiểu thư biến hóa (2)

Một người mặc váy dài trắng như tuyết, đang muốn cởi giày ở cửa, Bách Linh đột nhiên giòn tan nói:

- Tiểu thư, đừng cởi giày, dù sao tấm thảm này cũng nên đổi rồi.

Vì thế, bóng dáng mặc váy dài trắng như tuyết kia, vẫn chưa cởi giày ra.

Cửa phòng đóng lại.

Thanh âm của Tống Như Nguyệt vang lên:

- Khiêm Gia, mau thử xem, cái yếm này là mẫu thân hao phí rất nhiều thời gian mới làm ra cho ngươi. Mẫu thân biết ngươi không thích những thứ được bán trong cửa hàng, chiếc yếm này được làm rất truyền thống, hơn nữa còn dùng vải tốt nhất, ngươi sờ sờ, rất mềm mại rất mượt mà.

Bách Linh đi tới trước mặt hai người nói:

- Tiểu thư, ngươi đứng trước gương, ta đến cởi áo cho ngươi, để phu nhân giúp ngươi mặc vào.

Thân ảnh tuyết trắng kia, vẫn đứng ở cửa không nhúc nhích.

Tống Như Nguyệt thúc giục nói:

- Khiêm Gia, mau thử xem, đây là tâm ý của mẫu thân, mặc dù ngươi không thích, cũng phải thử xem. Ngươi thử trước một chút, nếu thật sự không thích, mẫu thân sẽ mang đi cho Vi Mặc mặc.

Bách Linh vừa lấy lòng nói:

- Phu nhân, tiểu thư nếu không thích, có thể cho tiểu Bách Linh mặc.

Tống Như Nguyệt liếc mắt nhìn ngực nàng một cái, cười tủm tỉm nói:

- Ngươi không được, ngươi mặc quá rộng, chỉ có ba mẹ con chúng ta mới có thể mặc.

Bách Linh sửng sốt một chút, nhìn thoáng qua trước ngực hai người bọn họ, nhất thời có chút chán nản, nhỏ giongj nói:

- Rõ ràng phát triển rất tốt...

Tống Như Nguyệt cười cổ vũ nói:

- Tiếp tục cố gắng, vẫn còn mấy năm nữa nha.

Lập tức cầm yếm trong tay lên nói:

- Khiêm Gia, mau lên, lát nữa mẫu thân còn phải đến cửa hàng.

Lúc này, thanh âm lạnh như băng của Tần đại tiểu thư vang lên:

- Người đi đi.

Tống Như Nguyệt cứng đờ một chút, có chút mất hứng nói:

- Sao thế, bây giờ lớn rồi, ngay cả mẫu thân cũng không thể nhìn ngươi?

Tần đại tiểu thư đứng ở nơi đó, không nhúc nhích, cũng không nói nữa.

Tống Như Nguyệt bĩu môi, ủy khuất nhìn nàng, thấy nàng vẫn lạnh như băng như sương, cũng không có bất kỳ ý muốn thoả hiệp, lúc này mới khẽ thở dài một hơi, giao yếm trong tay cho Bách Linh, nói:

- Quên đi, mẫu thân đi cửa hàng, ngươi tự mình thử. Nếu không thích hợp, kêu Tiểu Bách Linh đưa cho Vi Mặc.

Nói xong, nàng liền xoay người đi tới cửa, mang giày, than thở rời đi.

Khi nàng ra khỏi sân.

Bách Linh đi qua đóng cửa phòng lại, thấp giọng nói:

- Tiểu thư, phu nhân hình như rất đau lòng.

Tần đại tiểu thư vẫn không nói gì, đi đến bên giường, ngồi xuống.

Bách Linh đi tới nói:

- Tiểu thư, ta giúp ngươi thay nhé?

Lạc Thanh Chu trốn ở dưới gầm giường, nhìn đôi chân nhỏ nhắn dưới váy trắng của Tần đại tiểu thư, hoảng đến mức ngay cả hô hấp cùng tim đập cũng ngừng lại.

Im lặng một lúc.

Tần đại tiểu thư đột nhiên lạnh như băng mở miệng nói:

- Vớ trên giường, thiếu một cái.

Lời này vừa nói ra, sắc mặt Lạc Thanh Chu lập tức thay đổi!

- Hử, hình như thật sự thiếu một chiếc...

Bách Linh kiểm tra một chút, vẻ mặt nghi hoặc, lập tức tới đầu giường tìm.

Kết quả không tìm thấy.

- Kỳ quái, sao lại thiếu một chiếc vớ chứ? Chẳng lẽ bị người ta trộm? Ai lại biến thái như vậy, vào ăn cắp vớ? Cho dù muốn trộm, cũng nên trộm hai cái chứ?

Bách Linh vừa lẩm bẩm, vừa lục lọi trên giường.

Kết quả vẫn không tìm thấy.

- Có thể rơi xuống gầm giường không?

Bách Linh nói xong câu đó, lập tức ngồi xổm xuống, nghiêng đầu, nhìn về phía gầm giường.

Kết quả là... Hai đôi mắt, mắt to trừng mắt nhỏ... Không khí đột nhiên im lặng khủng khiếp.

Bách Linh mở to hai mắt, phảng phất nhìn thấy chuyện gì không thể tưởng tượng nổi.

Lạc Thanh Chu cầm trong tay hai chuỗi kẹo hồ lô, sắc mặt trắng bệch, dùng sức nháy mắt cho nàng, thậm chí trán dập đất vài cái.

Bách Linh vẫn ngồi xổm ở đó như trước, nghiêng đầu, mở to hai mắt nhìn hắn, phảng phất như bị dọa đến choáng váng.

Lạc Thanh Chu lại lấy ra hai cây hồ lô đường, tiếp tục dùng ánh mắt cầu xin.

Bách Linh tựa hồ vẫn không động đậy như trước. Lạc Thanh Chu đành phải lấy ra Đại Bảo Nhị Bảo, ý bảo nàng chỉ cần làm bộ như không phát hiện, hai con thỏ nhỏ này có thể trực tiếp đưa cho nàng.

Bách Linh nhìn Đại Bảo Nhị Bảo, ánh mắt sáng ngời, tựa hồ có chút động tâm. Trong lòng Lạc Thanh Chu âm thầm thở phào nhẹ nhõm, đang muốn tiếp tục nháy mắt với nàng, Đại Bảo Nhị Bảo trong tay lại giống như đột nhiên nhìn thấy thứ mỹ vị gì đó, kích động vô cùng, đầu lập tức dùng sức thoát ra, thoát khỏi hai tay hắn, vọt ra ngoài.

- Oa ô!

Hai con thỏ trắng một trái một phải, cắn giày tần đại tiểu thư.

Thân thể Tần đại tiểu thư run lên, cuống quít đứng lên.

Lạc Thanh Chu bị dọa gần chết.

Bách Linh thấy chuyện đã bại lộ, vội vàng lớn tiếng nói:

- A! Cô gia! Sao ngươi trốn dưới gầm giường? Ngươi… Ngươi ...

Nàng nhanh chóng đứng dậy cáo trạng nói.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters