- Tiểu thư, cô gia thật biến thái! Lại trốn ở dưới gầm giường tiểu thư... Ăn kẹo hồ lô!
Lạc Thanh Chu: - ...
Ánh mắt Tần đại tiểu thư nhìn về phía dưới gầm giường.
Trong đầu Lạc Thanh Chu trống rỗng, cúi đầu, run rẩy từ dưới gầm giường từng bước bò ra ngoài.
Tần đại tiểu thư lạnh lùng nhìn hắn.
Lạc Thanh Chu bò ra, không dám đứng dậy, càng không dám đối mặt với ánh mắt của nàng, vẫn nằm sấp trên mặt đất, cúi đầu run giọng nói:
- Đại tiểu thư, nếu như ta nói. Ta vào để giúp ngươi bắt chuột, ngươi tin không?
Tần đại tiểu thư nhìn vớ tuyết trắng trong tay hắn, ánh mắt lạnh như băng, không nói gì.
Bách Linh giật mình nói:
- Cô gia, thì ra vớ của tiểu thư là bị ngươi trộm đi! Ngươi trộm vớ của tiểu thư, thế nhưng còn trốn ở dưới gầm giường, vừa ăn kẹo hồ lô, vừa ngửi tất của tiểu thư, ngươi... ngươi có cần đến mức thế không? Cô gia, ngươi... ngươi thật biến thái...
Lạc Thanh Chu ngẩng đầu, nhìn về phía nàng.
Bách Linh lập tức im lặng, trốn ở phía sau Tần đại tiểu thư, cuống quít nói:
- Tiểu thư, cô gia dùng ánh mắt hung dữ doạ người ta, thật đáng sợ!
Lập tức lại hô về phía cửa:
- Thiền Thiền, cứu mạng!
Một thân ảnh nắm kiếm, từ ngoài cửa đi vào, lạnh như băng đứng ở cửa.
Trong phòng, im lặng.
Ba người đều nhìn người nào đó trên mặt đất, không nói gì nữa.
Lạc Thanh Chu tay cầm vớ trắng, lại nằm sấp trên mặt đất một hồi, mới chậm rãi đứng dậy, nhìn Tần đại tiểu thư trước mặt, trầm giọng nói:
- Đại tiểu thư, ta có thể giải thích, ngươi nguyện ý tin tưởng ta chứ?
Tần đại tiểu thư lạnh như băng mở miệng:
- Không muốn.
Lạc Thanh Chu: - ...
- Vậy quên đi, giải thích cũng vô dụng, còn giải thích cái gì. Hắn đặt vớ của nàng lên giường, cúi đầu chuẩn bị lui ra.
- Chi nha...
Lúc này, Hạ Thiền đứng ở cửa, chuôi kiếm đột nhiên duỗi ra, đóng cửa phòng lại, ánh mắt lạnh như băng nhìn hắn.
Lạc Thanh Chu dừng bước, nhìn nàng nói:
- Thiền Thiền, ngươi nguyện ý tin tưởng cô gia chứ?
Hạ Thiền nhìn hắn ta, không nói gì.
Lạc Thanh Chu cười thê thảm, xoay người, đi về phía cửa sổ, chuẩn bị lật cửa sổ rời đi.
Bách Linh lập tức chạy tới, đóng cửa sổ lại, giang hai tay ngăn lại ở đó, giòn tan nói:
- Cô gia, thật ra chúng ta đều nguyện ý tin tưởng ngươi, nhưng chuyện này, không phải là vấn đề tin hay không tin. Ngươi trốn dưới gầm giường tiểu thư, trong tay cầm vớ của tiểu thư, phu nhân vừa mới cùng tiểu thư tiến vào, còn chuẩn bị đổi yếm cho tiểu thư, nhưng cô gia cũng không phát ra bất kỳ thanh âm nào...
- Đương nhiên, cô gia sợ hãi cũng là chuyện nên làm. Tuy nhiên, sai là sai, phải không?
Ánh mắt Lạc Thanh Chu bình tĩnh nhìn nàng, gật gật đầu, nói:
- Đúng.
- Cho nên...
Lạc Thanh Chu hỏi:
- Cho nên, ta nên làm như thế nào, các ngươi mới có thể thả ta đi, sau này không nói chuyện này ra?
Bách Linh không nói gì, ánh mắt nhìn về phía tiểu thư nhà mình.
Tần đại tiểu thư lạnh lùng nhìn hắn, nói:
- Con lừa nhỏ, một trăm lần.
Lạc Thanh Chu nghe vậy, có chút ngoài ý muốn.
Thật dễ dàng! Hơn nữa chỉ có một trăm lần, còn ít hơn so với lần trước hai trăm lần.
Xem ra Tần đại tiểu thư vẫn rất thiện lương.
Đang lúc hắn muốn hát, Tần đại tiểu thư lại lạnh lùng thêm một câu:
- Để Bách Linh cưỡi.
Lạc Thanh Chu: - ...
Bách Linh vừa nghe, lập tức nhảy nhót hoan hô, vỗ tay hưng phấn nói:
- Được! Được! Tiểu Bách Linh muốn cưỡi con lừa nhỏ!
Lập tức lại dùng thanh âm chỉ có mình mới có thể nghe được nhỏ giọng nói:
- Ai bảo ngươi đi thanh lâu, hừ!
Lạc Thanh Chu cứng đờ, nói:
- Có thể để Thiên Thiền cưỡi không?
Bách Linh lập tức cười hì hì nói:
- Cô gia, Bách Linh cưỡi trước, sau đó lại để cho Thiền Thiền cưỡi, cuối cùng, lại để cho tiểu thư cưỡi!
Khóe miệng Lạc Thanh Chu co giật một chút, nhìn về phía Tần đại tiểu thư.
Trên dung nhan tuyệt mỹ không tỳ vết của Tần đại tiểu thư, vẫn lạnh như băng như tuyết, đối mặt với ánh mắt hắn nhìn tới, hơi cúi đầu, con ngươi lạnh như băng nhìn về phía Đại Bảo Nhị Bảo còn đang cắn trên giày, vẫn chưa nói gì nữa.
Đây là... đồng ý?
Trong lòng Lạc Thanh Chu âm thầm kinh ngạc.
Đại tiểu thư... có vẻ như đã thay đổi rất nhiều. Hiện tại không chỉ phạt hắn hát con lừa nhỏ, thế nhưng còn có hứng thú muốn đem hắn làm con lừa nhỏ để cưỡi... Điều này trước kia, dù nghĩ cũng không dám nghĩ.
Được rồi. Nếu các nàng cũng không xấu hổ, hắn sợ cái gì, dù sao hắn cũng không chịu thiệt. Hơn nữa vô luận là Tần đại tiểu thư, hay là Thiền Thiền, hay là Bách Linh, hắn đều thiếu các nàng rất nhiều, hát cho các nàng mấy lần, bị các nàng cưỡi mấy vòng, chọc các nàng vui vẻ, cũng là chuyện nên làm.
Nghĩ đến đây, hắn rất thống khoái nằm sấp trên mặt đất, chống lưng lên.
Bách Linh lập tức cười hì hì đi đến bên cạnh hắn, lập tức hai chân giật lên, cưỡi ở sau lưng hắn, vui vẻ nói:
- Cô gia, chậm một chút nha.