Lạc Thanh Chu đột nhiên quay đầu nhìn nàng ta nói:
- Đúng rồi, ngươi có biết tiếng chuột kêu không?
Bách Linh sửng sốt một chút, cuống quít lắc đầu:
- Không, không, Tiểu Bách Linh chỉ biết học người nói chuyện, sẽ không học tiếng chuột kêu, vừa rồi cũng không phải tiểu Bách Linh kêu, Tiểu Bách Linh thề!
- À.
Lạc Thanh Chu lại nhìn nàng một cái, thu hồi ánh mắt, không nói gì nữa, đưa nàng đứng lên trong phòng.
Chẳng bao lâu, tiếng cười vui vẻ vang lên.
- Khanh khách khanh khách...
Tiếng cười thanh thúy dễ nghe của tiểu Bách Linh, nhất thời quanh quẩn trong phòng, lại xuyên qua cửa sổ, bay đến tiểu viện, dưới ánh mặt trời tràn ngập khoái hoạt thuần túy nhất.
Niềm vui của một cô nương trẻ tuổi luôn luôn đơn giản như vậy. Chẳng bao lâu, đến lượt Thiền Thiền.
- Hừ!
- Lần sau ta lại đi vào, ta chính là... Chó!
Cửa Linh Thiền Nguyệt cung.
Lạc Thanh Chu âm thầm thề xong, sải bước mà đi.
Mỗi lần vào phòng đại tiểu thư đều xảy ra chuyện, lần sau nếu hắn lại đi vào, đó chính là ngu xuẩn!
May mắn thay, lần này thuận lợi bịt miệng của họ.
Con lừa nhỏ đã hát một trăm lần.
Được coi là một con lừa nhỏ cưỡi rất nhiều vòng.
Nhưng Thiền Thiền có lẽ là đau lòng hắn, hoặc có lẽ là trước mặt người khác thẹn thùng, cũng không cưỡi hắn.
Về phần đại tiểu thư, có lẽ là rụt rè, cũng không cưỡi hắn.
Vẫn là nha đầu Bách Linh kia cưỡi hắn.
Nha đầu kia vừa cưỡi, còn đi theo hắn cùng nhau hát con lừa nhỏ, cười ghé vào lưng hắn không đứng dậy được.
Hạnh phúc, phải không?
Hả hê khi người gặp họa, phải không?
Vui vẻ, phải không?
Tốt, hắn nhớ khoản nợ hôm nay!
Đến lúc đó đến phiên nàng làm con lừa nhỏ, xem nàng còn cười được không!
Đến lúc đó nhất định phải làm cho nàng khóc còn thảm hơn sư thúc, tuôn ra ‘nước mắt’ còn mãnh liệt hơn so với sư thúc.
Như sư phụ đã nói: Không thể chịu đựng được!
Lạc Thanh Chu trở lại Mai Hương uyển.
Vừa mới vào tiểu viện, đột nhiên nghe thấy trong phòng truyền đến tiếng nhạc mẫu đại nhân nói chuyện.
Sắc mặt hắn biến đổi, quay đầu bỏ đi.
Vừa đi được vài bước, trước cửa sổ đột nhiên truyền đến thanh âm của quận chúa:
- Lạc Thanh Chu, ngươi lại đi đâu? Đến lúc chúng ta vào cung!
Bước chân Lạc Thanh Chu cứng đờ, dừng tại chỗ.
Thân ảnh Tống Như Nguyệt xuất hiện trước cửa sổ, ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn.
Lạc Thanh Chu kiên trì xoay người, cúi đầu chắp tay nói:
- Quận chúa, nhạc mẫu đại nhân.
- Hừ!
Tống Như Nguyệt xinh đẹp, eo nhỏ xoay đi vào trong phòng.
Hai má Lạc Thanh Chu nóng lên.
Mai Nhi cũng đứng ở hành lang, ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn.
Không lâu sau đó.
Tống Như Nguyệt, hai vị quận chúa, cùng với Tần nhị tiểu thư, từ trong phòng đi ra.
Tần nhị tiểu thư khoác áo lông chồn trắng như tuyết, nhìn hắn ôn nhu nói:
- Thanh Chu ca ca, mẫu thân cùng chúng ta tiến cung gặp bệ hạ.
Lạc Thanh Chu nghe vậy sửng sốt, ngẩng đầu nhìn các nàng.
Nam Cung Mỹ Kiêu giải thích:
- Bệ hạ vừa mới phát tin tức nói, người Tần gia, đều có thể đi, bao gồm cả Khiêm Gia.
Lạc Thanh Chu vừa nghe, trong lòng càng thêm hồ nghi.
Tống Như Nguyệt lạnh mặt nói:
- Mấy người chúng ta đi đi, ta vừa mới hỏi Khiêm Gia, nàng không đi.
Nói xong, nàng lại hừ lạnh một tiếng, đi ở phía trước.
Lạc Thanh Chu cúi đầu, không dám nhìn nàng, vội vàng đi qua đỡ Tần nhị tiểu thư.
Tần nhị tiểu thư thấy vẻ mặt thấp thỏm của hắn, thấp giọng an ủi nói:
- Không có việc gì, Thanh Chu ca ca đừng sợ, mẫu thân sẽ không nhắc tới chuyện kia nữa.
Lạc Thanh Chu thấp giọng nói:
- Nàng giải thích với nhạc mẫu đại nhân như thế nào?
Tần nhị tiểu thư cười nói:
- Chỉ nói Thanh Chu ca ca đọc sách mệt mỏi, muốn đi vào nghe một khúc mà thôi. Bên trong cũng không phải chỉ có loại chuyện kia, còn có rất nhiều biểu diễn cầm kỳ thư họa tao nhã.
Lạc Thanh Chu nói.
- Nhạc mẫu đại nhân tin tưởng?
Tần nhị tiểu thư nhẹ nhàng thở dài một hơi:
- Không tin thì sao? Chẳng lẽ còn có thể đuổi Thanh Chu ca ca ra khỏi phủ? Mẫu thân cũng tiếc, chỉ có thể mở một con mắt nhắm một con mắt mở.
Lúc này, Tống Như Nguyệt đi ở phía trước, đột nhiên quay đầu lạnh lùng liếc mắt nhìn hai người một cái.
Lạc Thanh Chu không dám nói nữa.
Đoàn người ra khỏi phủ đệ.
Mộc di lái xe ngựa, chờ ở bậc thềm ngoài cửa lớn.
Chờ Lạc Thanh Chu đỡ Tần nhị tiểu thư lên xe, Mộc di liếc hắn một cái, ý vị thâm trường nói một câu:
- Đệm chăn bên trong đều đã đổi mới. Đồ cũ, đều vứt hết rồi.
Tần nhị tiểu thư nghe vậy hơi giật mình, trên mặt lộ ra vẻ suy tư.
Lạc Thanh Chu vội vàng đỡ nàng vào xe.
Tống Như Nguyệt cùng hai vị quận chúa ngồi một bên, Lạc Thanh Chu cùng Tần nhị tiểu thư, cùng với Thu nhi ngồi ở bên kia.
Lần này tiến cung, cũng chỉ có mấy người bọn họ.
Tống Như Nguyệt nhịn không được hỏi:
- Mỹ Kiêu, ngươi biết Nữ đế đột nhiên tuyên chúng ta tiến cung, là vì sao?