Chương 2425: Ban hành Luật Hôn nhân mới hai chính thê, Tiên Tông đuổi bắt Nguyệt tỷ tỷ (1)

Chỉ để ăn một bữa ăn? Hay vẫn còn chuyện gì khác?

Nam Cung Mỹ Kiêu nhìn người nào đó ở đối diện một cái, nói:

- Có thể là có việc thỉnh giáo Lạc Thanh Chu đi, luôn gọi hắn một mình tiến cung cũng không tốt lắm, cho nên liền đem chúng ta cùng nhau hô lên.

Tống Như Nguyệt híp mắt, lạnh lùng nhìn đối diện một cái, nhịn xuống, không nhịn được:

- Thanh Chu, gần đây đọc sách mệt sao?

Lạc Thanh Chu ngồi nghiêm chỉnh, mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, nói:

- Đa tạ nhạc mẫu đại nhân quan tâm, không mệt mỏi.

Tống Như Nguyệt nhíu mày:

- Không mệt sao? Nhưng sao ta nghe Vi Mặc nói, ngươi gần đây đọc rất mệt mỏi, vì vậy muốn đi ra ngoài nghe hát, xem nhảy?

Lạc Thanh Chu đang lúng túng không biết nên trả lời như thế nào, Tần nhị tiểu thư bên cạnh nhẹ giọng nói:

- Mẫu thân, Thanh Chu ca ca đi ra ngoài nghe khúc xem múa, cũng là rất bình thường, có thể thả lỏng tâm tình một chút mà.

Tống Như Nguyệt hừ một tiếng, không nói nữa.

Lúc này, Nam Cung Tuyết Y đột nhiên cười nói:

- Thanh Chu ca ca thích nghe khúc xem múa sao? Thật trùng hợp, chỗ ta vừa hay có mấy tỷ muội, đều rất biết hát và khiêu vũ, nếu Thanh Chu ca ca thích, lần sau ta mang ngươi cùng đi chơi, được không? Cả ngày buồn bã ở nhà đọc sách, thực sự phải đi ra ngoài để thư giãn tâm trạng.

Tống Như Nguyệt lập tức lạnh lùng nói:

- Không cần. Đã gần tới mùa xuân, nên nắm chặt thời gian, không phải là nên thư giãn.

Lập tức lại nhìn nàng nói:

- Tuyết Y, lúc trước không phải ngươi gọi hắn là Lạc công tử sao? Sao đột nhiên lại đổi xưng hô rồi?

Nam Cung Tuyết Y vẻ mặt đương nhiên cười nói:

- Gọi Lạc công tử xa lạ quá. Ta và Vi Mặc là tỷ muội, Vi Mặc gọi hắn là Thanh Chu ca ca, ta đương nhiên cũng gọi hắn Thanh Chu ca ca. Vốn ta muốn giống Mỹ Kiêu gọi hắn là Lạc Thanh Chu, lại cảm giác không lễ phép lắm. Cho nên, Thanh Chu ca ca gọi thuận miệng nhất.

Tống Như Nguyệt hơi nhíu mày, tựa hồ muốn cự tuyệt cách gọi của nàng, nhưng lại cảm thấy mình quan tâm quá nhiều, chỉ đành nhịn xuống.

- Ngươi cứ thử gọi thêm một tiếng! Ta cho miệng ngươi rách!

Lúc này, Nam Cung Mỹ Kiêu đột nhiên lạnh lùng uy hiếp nói.

Nam Cung Tuyết Y lập tức che miệng mình lại, nói:

- Cứ thích gọi đấy! Cứ thích gọi đấy! Ngươi muốn gọi, lại không bỏ được kiêu ngạo của quận chúa, hâm mộ ghen tị đúng không?

- Dám nói!

Nam Cung Mỹ Kiêu giương mi, lập tức đi bẻ tay nàng, muốn đi bóp miệng nàng.

Nam Cung Tuyết Y cuống quít nói:

- A di, Vi Mặc! Cứu ta! Mỹ Kiêu thẹn quá hóa giận!

Tống Như Nguyệt lườm nàng một cái, làm bộ như không nghe thấy.

Tần nhị tiểu thư cười nói:

- Mỹ Kiêu tỷ, không sao, để Tuyết Y tỷ gọi đi. Vi Mặc cảm thấy gọi Thanh Chu ca ca rất tốt, giữa tỷ muội chúng ta, quả thật không nên quá xa lạ.

Ánh mắt Nam Cung Mỹ Kiêu chợt lóe, nhìn nàng thật sâu.

Xe ngựa nhanh chóng tiến vào hoàng cung.

Một đường thông suốt không trở ngại, dừng lại bên ngoài Dao Hoa cung.

Cung nữ sớm đã đi vào bẩm báo.

Trong thư phòng, đã bày ra một ít thức ăn tinh xảo.

Nữ đế Đại Viêm mặc quần áo đỏ rực, lúc này đôi chân trắng như tuyết lộ ra, ngồi ở trước bàn lật xem tấu chương, nghe được bẩm báo, thản nhiên hỏi:

- Người nào tới đây?

Cung nữ cung kính nói:

- Lạc công tử, Tống phu nhân, Tần nhị tiểu thư, cùng với Mỹ Kiêu, Tuyết Y quận chúa.

Nam Cung Hỏa Nguyệt nghe vậy, buông tấu chương xuống, híp mắt lại, miệng lẩm bẩm nói:

- Sư tỷ, yến tiệc trưa đặc sắc như vậy, ngươi không đến, đáng tiếc...

Lập tức đứng dậy nói:

- Tuyên bọn họ tiến vào đi.

Cung nữ lập tức lui ra ngoài.

Không lâu sau đó.

Ngoài cửa truyền đến tiếng tham bái cung kính của mấy người.

Nam Cung Hỏa Nguyệt cười nói:

- Chư vị không cần khách khí, nơi này không có người khác, đều tiến vào đi.

Tỷ muội Nam Cung Mỹ Kiêu, mang theo mấy người Tống Như Nguyệt, đi vào.

Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn người nào đó một cái, trên mặt lộ ra ý cười nhàn nhạt:

- Tiên sinh, đã lâu không gặp.

Lạc Thanh Chu chắp tay nói:

- Đa tạ ân thỉnh của bệ hạ.

Nam Cung Hỏa Nguyệt lại nhìn những người khác một cái, cười nói:

- Tống phu nhân, Tần nhị tiểu thư, gần đây có khỏe không?

Tống Như Nguyệt thụ sủng nhược kinh, cuống quít nói:

- Đa tạ bệ hạ quan tâm, dân phụ đều rất tốt.

Tần nhị tiểu thư cũng cung kính tạ ơn.

Nam Cung Hỏa Nguyệt cười cười, kéo làn váy đỏ rực, đi vào trong phòng, nói:

- Đều vào đi, chúng ta vừa ăn vừa tán gẫu. Lần trước trẫm đi phủ các ngươi ăn bữa cơm, cho nên hôm nay muốn mời lại, tất cả mọi người không cần quá mức câu nệ, coi như đang ở nhà của mình ăn cơm là được.

Khi nói đến những từ “nhà của mình”, nàng một lần nữa nhìn qua một người nào đó.

- A di, Vi Mặc, đi.

Nam Cung Tuyết Y thoải mái tự nhiên, lôi kéo các nàng đi vào.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters