Mấy người đi vào trong phòng, thấy Nữ đế ngồi xuống trước, các nàng mới cúi đầu, chậm rãi ngồi xuống.
Nam Cung Hỏa Nguyệt một mình ngồi đối diện, ánh mắt nhìn về phía người nào đó đối diện, bỗng nhiên thở dài một hơi nói:
- Lần trước ở quý phủ dùng bữa, bị tiên sinh đánh đầu giáo huấn một trận, trẫm lúc ấy rất tức giận. Nhưng sau khi trở về, cẩn thận suy nghĩ một chút, lại cảm thấy tiên sinh nói rất đúng. Trẫm thân là nữ tử, hiện giờ đăng cơ làm hoàng đế, tất nhiên nên vì nữ tử thiên hạ mà làm cái gì đó.
Nói xong, nàng cầm lấy một quyển sách từ trên bàn, nói:
- Tiên sinh, Tống phu nhân, Tần nhị tiểu thư, trước mặt các ngươi đều có một quyển “Luật hôn nhân Đại Viêm”, là trẫm cùng các đại thần thương nghị hồi lâu, mới sửa đổi thành, đã ban bố ra ngoài. So với luật hôn nhân trước đó, một số quy định đã được thêm vào, cũng đã xóa một số quy định, các ngươi có thể xem xét. Nếu như cảm thấy có chỗ nào không thích hợp, cứ nói cho trẫm là được, trẫm sẽ cùng các đại thần cân nhắc rồi sửa đổi.
- Bởi vì là luật mới, có một số quy định sẽ ảnh hưởng đến pháp luận cơ bản cùng với phong tục của Đại Viêm trong nhiều năm, cho nên tạm thời thi hành ở kinh thành trước. Nếu hiệu quả tốt, sau đó sẽ thúc đẩy cả nước.
Mấy người vừa nghe, phát hiện trên bàn trước mặt, quả thực đều đặt một quyển sách mới tinh.
Trên bìa cuốn sách đó, có viết năm chữ lớn ‘Luật Hôn nhân Đại Viêm’.
Trước mặt Nam Cung Mỹ Kiêu cùng Nam Cung Tuyết Y, cũng đặt một quyển tương tự.
Mấy người yên lặng nhìn nhau, đều cầm lên, mở ra nhìn kỹ.
Nam Cung Hỏa Nguyệt nói:
- Trước khi sửa đổi, ta và Tần nhị tiểu thư cùng Mỹ Kiêu đã nói qua, những thứ các ngươi đưa ra, trẫm đều thêm vào. Nhưng quy định thiếp không thể tùy tiện hủy bỏ hay mua bán, các đại thần đều nhất trí phản đối, trẫm cũng không thể làm gì được, cho nên không có xóa bỏ. Chuyện thê tử, trẫm cố gắng hồi lâu, các đại thần mới đồng ý, nhưng chỉ có nam tử có cống hiến, có công huân đối với quốc gia, mới có thể có hai chính thê. Nhưng chính thê cũng phân lớn nhỏ, con trai đại thê, mới có thể kế thừa tước vị cùng gia sản của gia chủ vân vân...
Nói đến đây, nàng nhìn Tần nhị tiểu thư một cái, lại nói:
- Nhưng nếu đại thê không cách nào sinh con, không có con, như vậy con của tiểu thê, cũng có thể kế thừa những thứ này. Về phần thiếp, có thể kế thừa một ít gia sản, nhưng tước vị cùng đại đa số gia sản là không thể kế thừa...
Tần nhị tiểu thư nghe vậy, ngẩng đầu nhìn nàng một cái, đối mặt với ánh mắt của nàng, lại cúi đầu.
Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn về phía người nào đó nói:
- Tiên sinh, ngươi cũng mở ra xem, có chỗ không thích hợp, cứ nói ra, đối với lời tiên sinh nói, trẫm nhất định sẽ cẩn thận cân nhắc.
Lạc Thanh Chu mở sách ra, nhìn kỹ một hồi, phát hiện vẫn có một ít quy định không tôn trọng nữ tử.
Nhưng hắn biết, những quy định này trong lòng tất cả Đại Viêm thậm chí là các nước láng giềng, đều đã ăn sâu, không thể nào thay đổi toàn bộ ngay lập tức.
Nữ đế mới vừa đăng cơ, đương nhiên cũng không dám mạo hiểm mà gióng trống khua chiêng sửa đổi trên phạm vi lớn.
Bây giờ sửa đổi như vậy, có lẽ đã mang theo rất nhiều áp lực cùng mắng chửi.
Đặc biệt là hai chính thê, quả thực chẳng khác gì làm bậy.
Phỏng chừng những đại thần kia cũng là vì uy hiếp của nàng, mới không cam lòng tình nguyện đáp ứng.
Trong phòng, im lặng.
Chỉ có âm thanh của mấy người lật trang sách.
Nam Cung Hỏa Nguyệt uống trà, kiên nhẫn chờ đợi.
Đoán chừng mấy người xem xong, nàng mới mở miệng nói:
- Tống phu nhân, các người cảm thấy còn có chỗ nào cần sửa đổi sao?
Tống Như Nguyệt vội vàng nói:
- Bệ hạ sửa đổi những quy định này, đối với nữ tử thiên hạ mà nói, đã cực kỳ ân sủng rồi. Dân phụ cảm thấy, những quy định này đều rất hoàn mỹ, bệ hạ nhân từ, nữ tử Đại Viêm ta nhất định sẽ cảm ơn, cảm kích đến rơi nước mắt!
Khóe miệng Nam Cung Hỏa Nguyệt khẽ giật giật một chút, nói:
- Tống phu nhân cảm thấy, một nam tử có hai chính thê, không phải không thích hợp sao?
Tống Như Nguyệt trong lòng đương nhiên chửi bới không thích hợp, nhưng những quy định này nếu đã ra, vậy chứng tỏ Nữ đế tán thành, nàng nào dám ngu ngốc, nghe vậy vội vàng nói:
- Không, đương nhiên sẽ không! Bệ hạ cũng nói, chỉ có nam tử có cống hiến cho quốc gia, có công huân lớn, mới có quyền có được hai chính thê, đó là người ta dựa vào bản lĩnh của mình xứng đáng! Dân phụ cảm thấy, quy định này của bệ hạ rất tốt, rất thích hợp!
Nam Cung Hỏa Nguyệt trên mặt lộ ra tươi cười, ánh mắt nhìn về phía Tần nhị tiểu thư, nói:
- Tần nhị tiểu thư thì sao?
Tần Vi Mặc cúi đầu, nhìn quyển sách trong tay, hơi nhíu mày, trầm mặc một chút, mới ngẩng đầu, nhìn nàng nói.