Tống Như Nguyệt kéo Tần nhị tiểu thư trở lại hậu viện, nói thật lâu.
Lạc Thanh Chu trở lại Mai Hương uyển, sau khi thu thập linh dịch, đang muốn ở trong phòng tu luyện một lát thì Nữ đế gửi tin nhắn: [ Lại đây, nghỉ trưa cùng trẫm, trẫm có chuyện nói với ngươi 】
Lạc Thanh Chu chờ Tần nhị tiểu thư trở về, mới nói với nàng một tiếng, chuẩn bị rời đi.
Tần nhị tiểu thư muốn nói lại thôi.
Lạc Thanh Chu hỏi:
- Có phải nhạc mẫu đại nhân đã nói gì với nàng không? Hoặc là thứ gì khác?
Tần nhị tiểu thư nhìn hắn nói:
- Lúc ở trong cung, Thanh Chu ca ca đã đọc hết quyển “Luật hôn nhân Đại Viêm” kia rồi sao?
Lạc Thanh Chu nói.
- Xem xong rồi, làm sao vậy?
Tần nhị tiểu thư hơi cúi đầu, nói:
- Về hưu thê...
Lạc Thanh Chu lập tức che miệng nàng lại, nghiêm khắc nói:
- Sau này không được nói những lời này, cái gì không thể sinh con thì hưu thê tử, nếu nói nữa, ta sẽ tức giận.
Tần nhị tiểu thư cúi đầu, không lên tiếng nữa.
Lạc Thanh Chu buông tay ra, giọng nói chậm lại nói:
- Vi Mặc, tin tưởng Thanh Chu ca ca. Thanh Chu ca ca đã nói, nhất định sẽ giúp nàng chữa khỏi bệnh. Chờ bệnh nàng khỏi, chúng ta đương nhiên có thể ở chung phòng, cũng đương nhiên có thể sinh con.
Tần nhị tiểu thư thấp giọng nói:
- Ừ.
Lạc Thanh Chu cúi đầu, dịu dàng hôn lên trán nàng một cái, nói:
- Mau nghỉ trưa đi, ta đi ra ngoài.
Nói xong, liền xoay người ra khỏi phòng.
Tần nhị tiểu thư ngẩng đầu, nhìn bóng lưng hắn, trong lòng âm thầm thở dài một hơi.
Thu Nhi vào phòng, không nhịn được hỏi:
- Tiểu thư, khi ở trong cung, tại sao ngài lại nói như vậy? Vì sao phải để bệ hạ sửa đổi thành ba chính thê?
Tần nhị tiểu thư cười khổ một tiếng, lẩm bẩm nói:
- Chỉ là vì tốt cho nàng mà thôi... Ta sợ đến lúc đó nếu nàng biết...
Thu Nhi tò mò nói:
- Biết cái gì?
Tần nhị tiểu thư nhìn Thu Nhi một cái, dừng một chút, nói:
- Không có việc gì. Thu Nhi, bụng ngươi và Tiểu Điệp đều không có phản ứng sao?
Hai má Thu Nhi ửng đỏ, lắc đầu.
Lạc Thanh Chu thay quần áo, lặng yên không một tiếng động từ dưới lòng đất tiến vào cung.
Dao Hoa Cung, phòng tu luyện.
Trong bồn tắm sương mù mờ mịt, tràn ngập cánh hoa.
Một ngọc thể thiếu nữ trắng như ngọc, khép lại đôi chân thon dài thẳng tắp, nằm ở bên trong, trên mặt nước, chỉ lộ ra một gương mặt xinh đẹp mà uy nghiêm, hai mắt nhắm nghiền, lông mi rung động, tựa hồ đang suy nghĩ cái gì đó.
Không lâu sau đó.
Bên ngoài truyền đến thanh âm của Nguyệt Vũ:
- Bệ hạ, Sở công tử tới rồi.
Nam Cung Hỏa Nguyệt vẫn nhắm mắt lại, an tĩnh một hồi, thản nhiên nói:
- Để hắn vào đi.
Oanh...
Cửa đá nặng nề chậm rãi mở ra.
…
Trong khi đó.
Phiêu Miểu Tiên Tông cách xa vạn dặm, đã là đêm tối.
Trong đại điện Lưu Tiên Phong.
Nữ tử mặc quần áo màu lam, vẻ mặt lãnh khốc nói:
- Phong chủ, là nàng vi phạm lời thề trước, lần này, cũng không trách được chúng ta! Đệ tử cảm thấy, hẳn nên lập tức bẩm báo chư vị trưởng lão cùng tông chủ, phái người đi bắt nàng trở về!
- Lúc trước khi nàng rời đi, đã phát lời thề, ký khế ước. Người Bồng Lai tiên đảo và Cửu Thiên Dao Đài đều biết, cho nên lần này chúng ta đi bắt người, không tính là phá hư quy củ do tam đại tiên tông chúng ta quyết định, chúng ta chỉ đi thanh lý môn hộ mà thôi, bọn họ đương nhiên cũng sẽ không nói gì.
- Phiêu Miểu Tiên Tông chúng ta lần này chết nhiều người như vậy, ngay cả Cốc trưởng lão cũng bị giết, Long Lân kiếm cũng mất, đều là nàng hại!
- Người phản bội Phiêu Miểu Tiên Tông ta, chúng ta nhất định phải để nàng trả giá đắt!
- Còn có người nhà của nàng, một người cũng không thể buông tha!
Trong bồn tắm, sương mù mờ mịt, cánh hoa dập dờn.
Ngọc thể nữ đế Đại Viêm trắng nõn không tì vết giống như một thắng cảnh đẹp mê hồn làm cho người ta mê mẩn lưu luyến quên mất đường về.
Lạc Thanh Chu phảng phất nhớ tới phiến thế ngoại đào viên trong mộng kia.
Trời xanh mây trắng, non xanh nước biếc. Cách đó không xa, núi non trập trùng, trong u cốc thật sâu có dòng suối nhỏ róc rách chảy xuôi.
Hắn mong muốn phong cảnh như thế nhưng hiện nay hắn gánh vác trách nhiệm, nhất định phải…
- Xuống đây đi.
Đang nghĩ đến đây, Nữ Đế mở miệng nói.
- Ồ...
Hắn đi xuống các bậc thang.
Hoàng mệnh khó mà trái được.
Nữ đế uy nghiêm nhìn chằm chằm hắn một lát, đột nhiên lạnh lùng nói:
- Nói, ngươi sai chỗ nào.
Lạc Thanh Chu suy nghĩ chuyện ngày đó, lại liên tưởng đến ngày đó nàng đột nhiên tức giận, chỉ đành thẳng thắn nói.
- Thần lừa gạt bệ hạ, phạm tội khi quân.
Nữ đế hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt lãnh khốc:
- Tội khi quân, là phải chém đầu.
Lạc Thanh Chu không dám ngụy biện, chỉ đành ngẩng đầu đi về phía nàng, quỳ gối dưới chân nàng, nói.