- Thần biết sai, bệ hạ muốn giết muốn chém, thần tuyệt đối không oán hận.
- Hừ, gan chó của ngươi thật sự ngày càng lớn.
Nữ đế híp mắt, nhìn hắn ngẩng đầu lên, trong mắt không chút kiêng nể gì, hàn mang trong mắt lóe ra.
Lạc Thanh Chu rũ mắt xuống, nhìn đôi chân ngọc xinh đẹp trắng như tuyết mà nàng đặt dưới nước, lại nhận sai:
- Thần quả thực không nên lừa gạt bệ hạ, hiện giờ hối hận không kịp. Bệ hạ muốn giết muốn chém, thần ngẩng đầu chờ đợi, tuyệt đối không phản kháng.
Nữ đế cười lạnh một tiếng, chân ngọc vừa nhấc lên, hung ác giẫm lên đầu hắn, châm chọc nói:
- Ngươi dám phản kháng sao?
Hô hấp của Lạc Thanh Chu chậm lại, thấp giọng nói:
- Không dám.
Hắn đương nhiên không dám, cũng không thể phản kháng.
- Nếu là người khác, hiện tại đã bị kéo đến ngoài ngọ môn chém đầu từ lâu rồi!
Ánh mắt Nữ đế lạnh lẽo, cắn răng nói.
Đêm đó nàng hưng phấn đi tìm nữ nhân kia, vốn đắc ý dương dương muốn đi khoe khoang, kết quả, của mình lại biến thành một tên hề...
Đáng ghét.
Suy nghĩ đến đó, nàng liền thẹn quá hóa giận.
- Còn dám ngẩng đầu, cúi thấp cho trẫm.
Chân ngọc của nàng giẫm lên đầu hắn, đột nhiên dùng sức, trong hai mắt tràn đầy lửa giận.
Lạc Thanh Chu không dám lên tiếng nữa, nhưng cốt khí của văn nhân cùng võ giả, khiến hắn vẫn quật cường mà cứng rắn ngẩng đầu.
Hai người tựa hồ đều đang tranh đấu.
Trong phòng tu luyện, yên tĩnh lại.
Trong bồn tắm, những cánh hoa trôi nổi trên mặt nước, hơi gợn sóng.
Một lúc lâu sau đó.
Vẻ mặt Nữ đế vẫn còn giận dữ như trước.
Lạc Thanh Chu bị nàng nhìn chằm chằm rất không được tự nhiên, đành phải chuyển đề tài.
- Bệ hạ, đa tạ linh quáng chi tâm của ngài, ta đã đột phá, liên tục đột phá hai cấp, hiện giờ tu vi đã là Tông Sư hậu kỳ rồi.
- Ồ?
Nữ đế nhíu mày, lại nhìn chằm chằm hắn một hồi, mới thản nhiên nói:
- Không tệ, không phụ kỳ vọng của trẫm đối với ngươi.
Nói xong, nàng cũng cảm giác phản ứng của mình không bình thường, lại hừ nhẹ nói:
- Nể mặt ngươi vì trẫm mà cố gắng như thế, chuyện lúc trước, trẫm sẽ tha thứ cho ngươi. Tuy nhiên, không có lần sau! Lần sau nếu ngươi lại dám lừa gạt trẫm, trẫm tuyệt đối không nể tình đâu.
Nói xong, chân nàng lại dùng sức giẫm lên đầu hắn một cái.
Sắc mặt Lạc Thanh Chu thay đổi một chút, lập tức nói:
- Thần thề, về sau tuyệt đối không dám lừa gạt bệ hạ nữa.
- Nếu vi phạm, thì sao?
Nữ đế lạnh lùng nói, không đợi hắn trả lời, lại đột nhiên dùng hai ngón làm thành hình dạng cái kéo, dùng sức cắt một cái, hừ lạnh nói:
- Nếu vi phạm, vậy tiến cung làm thái giám tổng quản cho trẫm đi.
Lạc Thanh Chu giật mình, run rẩy một chút, mới đứng lên, ngẩng đầu nói với nàng:
- Vâng, bệ hạ! Thần nhất định ghi nhớ trong lòng.
Loại uy hiếp này, hắn cũng không sợ.
- Lớn mật.
Hai má Nữ đế hơi co giật, nắm chặt nắm đấm, long nhan giận dữ:
- Ai cho ngươi đứng lên? Ngươi......
Nàng còn muốn nói cái gì đó, lại không thể không ngậm miệng lại, vẻ mặt đầy sương lạnh.
Lạc Thanh Chu lại đợi một lát, mới chắp tay cung kính nói.
- Bệ hạ, thần còn phải trở về tu luyện, lần sau lại đến hầu hạ bệ hạ.
Nói xong, liền muốn rời đi.
- A!
Đúng lúc này, một chiếc khăn lụa đỏ như lửa đột nhiên bay ra từ trong nước, quấn quanh trên người hắn, trực tiếp kéo hắn trở về.
- Ào!
Lạc Thanh Chu nặng nề ngã xuống bồn tắm.
Những bọt nước bắn tung tóe, những cánh hoa bay lên.
Nữ đế cắn răng nói:
- Ta chưa từng thấy nghịch thần nào to gan như ngươi, không để ý đến thể diện của trẫm, ích kỷ tư lợi.
Lạc Thanh Chu: - ...
Được rồi.
Đêm nay sau khi hắn đi gặp Nguyệt tỷ tỷ, có lẽ sẽ bế quan tu luyện.
Đến lúc đó, còn cần linh quáng của Nữ đế.
Nếu như lúc này không dỗ dành Nữ đế, đến lúc đó chỉ sợ ngay cả hoàng cung cũng đừng nghĩ vào, chứ đừng nói là vào nơi đó.
- Bệ hạ, không phải thần ích kỷ, thật sự là thần. Không dám...
- Hừ, có gì không dám? Nói cho ngươi, trẫm cũng thăng cấp.
- Thật sao?
- Trẫm có cần phải lừa gạt ngươi không? Chỉ cần thử là biết.
- Được rồi! Nếu bệ hạ đã nói như vậy, thần nhất định phải cúi đầu tận tụy, đến chết mới thôi.
Trong khi đó, Phiêu Miểu Tiên Tông cách xa vạn dặm.
Bên trong đại điện chủ phong đang có vài lão giả kịch liệt tranh luận cái gì đó.
- Cái gì mà nàng ta không nợ chúng ta cái gì? Cái gì mà nàng năm đó đã trả hết? Lâm Phong chủ, lão phu biết ngươi vẫn luôn coi trọng nàng, đối với chuyện nàng rời đi năm đó canh cánh trong lòng. Nhưng đó là nàng muốn rời đi, muốn phân rõ giới hạn với Phiêu Miểu Tiên Tông chúng ta.
- Năm đó khi nàng rời đi, cũng là nàng chính miệng thề cũng như tự mình ký kết khế ước, hiện tại nàng vi phạm lời thề, nếu chúng ta làm như không thấy, các tông môn khác sẽ nghĩ như thế nào?