Chương 2430: Hình phạt của nữ đế, chuyện chính thê (2)

- Nghĩ chúng ta dễ bắt nạt sao? Đệ tử trong môn sẽ nghĩ như thế nào?

- Lão phu kiên quyết đồng ý, nhất định phải lập tức bắt nàng trở về, răng đe.

Đồng thời.

Một nơi khác cách vạn dặm, siêu cấp tiên tông tiên khí bao phủ.

Cửu Thiên Dao Đài.

Trung niên tuấn lãng một bộ bạch y, đứng ở trong hư không, nhìn hộ sơn đại trận đầy màu sắc, bình tĩnh chờ đợi.

Không lâu sau đó.

Một thân ảnh từ một lầu cao trong đại trận bay tới, cũng một thân nho bào, phong độ nhẹ nhàng.

Chỉ thấy hắn tươi cười nói:

- Bạch huynh đến thăm, không nghênh đón từ xa, thứ tội, thứ tội! Mời vào.

Lập tức lại nhìn hai trung niên nhân tóc mai trắng ở trước mặt, không khỏi cảm thán một tiếng:

- Đạo hữu Nho đạo nhất phái ta, chỉ còn lại mấy người các ngươi, có lẽ qua vài năm nữa, sẽ thất truyền. Ai, hiện giờ số mệnh Nho đạo đã mất, thiên hạ không còn người trẻ tuổi nào có thể vào đạo này, đáng buồn, đáng tiếc...

- Hoa nở hoa tàn, phong vân biến ảo, đạo của tự nhiên, Tô huynh cũng không cần quá đau lòng. Đạo pháp trong thiên hạ, làm gì có đạo nào trường thịnh bất suy. Nho giáo ta đã từng hưng thịnh vạn năm, coi như đã huy hoàng, đủ rồi.

Hai người tán gẫu, tiến vào hộ sơn đại trận.

- Bạch huynh, ngươi nói chuyện này, Phiêu Miểu Tiên Tông quả thật đã phá hủy quy củ, vi phạm khế ước năm đó tam đại tiên tông chúng ta ký kết. Nhưng...

- Tô huynh, cứ nói đứng ngại.

- Chuyện này, ta sẽ bẩm báo lên, Phiêu Miểu Tiên Tông nhất định sẽ bị trách phạt. Chẳng qua, sợ rằng sẽ không trách phạt gì quá nặng. Dù sao ngươi cũng nói, những người đó đã chết ở Đại Viêm các ngươi. Hơn nữa, ngươi cũng biết, mỗi tông môn đều có phe phái, một mạch này của tại hạ, ở trong tông môn quả thực đã suy thoái, Phiêu Miểu Tiên Tông hàng năm cho tông môn ta không ít đồ, trong môn cũng có không ít thân nhân bằng hữu của bọn họ. Bạch huynh nếu vì chuyện này mà muốn bọn họ phản nhận giáo huấn lớn, chỉ sợ...

- Tô huynh hiểu lầm. Tại hạ đương nhiên biết, ta chỉ là Đại Viêm, đương nhiên không thể so sánh với Phiêu Miểu Tiên Tông, đồ đạc bọn họ cho các ngươi, chúng ta cũng không cho nổi. Thế đạo này vẫn luôn là cường giả vi tôn, lợi ích là trọng, bất kỳ thế lực nào đến trình độ nhất định, đều sẽ có một số chuyện lực bất tòng tâm. Tại hạ hôm nay đến đây, cũng không phải là muốn quý tông trừng phạt hay giáo huấn bọn họ, tại hạ chỉ hy vọng bọn họ có thể tuân thủ khế ước, lần sau không được xâm phạm Đại Viêm ta nữa. Đương nhiên, quý tông có lẽ cũng sẽ không quản những chuyện nhỏ này, chỉ là hy vọng quý tông có thể nhắc nhở bọn họ một tiếng...

- Bạch huynh yên tâm, chuyện này ta nhất định sẽ giúp ngươi có một câu trả lời thoả đáng.

- Vậy phiền toái Tô huynh.

Màn đêm vừa lui.

Lạc Thanh Chu ra khỏi hoàng cung, trở về Tần phủ.

Khi hắn ta rời đi.

Nguyệt Vũ đi vào phòng tu luyện, đột nhiên ngửi được một khí tức nguy hiểm lưu lại trong không khí.

Khí tức của lôi điện.

Nhưng cỗ khí tức lôi điện này, còn cường đại hơn gấp mấy lần so với pháp bảo lôi điện trước kia mà nàng gặp được.

Sắc mặt nàng biến đổi, lập tức lướt về phía bên trong, vội vàng nói:

- Bệ hạ.

Trong đó không có phản ứng.

Thảm nhung đỏ mềm mại, Nữ đế Đại Viêm đang nằm ở đó, mở to hai mắt, thất thần nhìn đỉnh động phủ, không biết đang suy nghĩ cái gì.

Nhiệt độ trong phòng đột nhiên tăng lên.

Dấu ấn hỏa diễm đỏ tươi ở mi tâm nàng ở trong hơi nước như ẩn như hiện, thân thể trắng như tuyết không tỳ vết kia, còn đang hơi phập phồng...

Nguyệt Vũ không dám nói nữa, cúi đầu yên lặng lui ra.

Lúc này, hẳn là thời gian cảm ngộ hồi tưởng sau khi tu luyện, dù ánh mắt vẫn mở ra như cũ, nhưng trong đầu nàng hẳn chỉ toàn là một mảnh trống rỗng, không có ý thức, ngàn vạn lần không thể quấy rầy.

Tần phủ.

Vào bữa tối, cả gia đình quây quần bên nhau.

Hôm nay Tần Văn Chính và Tần nhị ca gửi thư, báo bình an, thăm hỏi tất cả mọi người trong nhà.

Nhưng Tống Như Nguyệt lại lo lắng.

- Trong thư nói, phụ thân cùng nhị ca ngươi đều ở quân đội Nguyệt Ảnh đại nhân, nhị ca ngươi thăng lên tiểu đội trưởng thiết kỵ, phụ thân ngươi vẫn ở hậu cần. Bọn họ đi theo Nguyệt Ảnh đại nhân tới biên cảnh, chuẩn bị chống chọi Yêu tộc...

Nói đến đây, Tống Như Nguyệt lau nước mắt nói:

- Vốn tưởng rằng bọn họ sau khi bình phản, sẽ trở về, ai biết lại đi biên cảnh đánh Yêu tộc. Yêu tộc nào có thể đánh dễ như vậy, nếu dễ đánh, cũng sẽ không có cảnh một đống thành trì ở biên cảnh bị chiếm lĩnh. Nếu họ... Ai...

Tần nhị tiểu thư vội vàng ôn nhu an ủi.

Bách Linh đứng ở bên cạnh giòn tan nói:

- Phu nhân, Nhị công tử là người thông minh nhất trong phủ chúng ta, sẽ không sao đâu, nhất định sẽ an toàn trở về.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters