Chương 2431: Hình phạt của nữ đế, chuyện chính thê (3)

Ai ngờ vừa nghe lời này, tất cả mọi người đều trầm mặc xuống.

Tống Như Nguyệt nhịn không được lườm nàng một cái, nói:

- Tiểu Bách Linh, nếu ngươi không biết an ủi người khác, thì ngồi xuống ăn cơm đi, đừng nói gì.

- À.

Bách Linh thè lưỡi, nhỏ giọng nói thầm:

- Bách Linh sai rồi, phu nhân hẳn là người thông minh nhất trong phủ.

Lạc Thanh Chu nhịn không được nói:

- Rõ ràng là ngươi.

Bách Linh lập tức mở to hai mắt kinh ngạc nói:

- Cô gia, ngươi sao lại bôi nhọ phu nhân, khinh thường phu nhân, vậy mà nói phu nhân còn không thông minh bằng Tiểu Bách Linh? ngươi...... Này...

Lạc Thanh Chu trực tiếp cầm lấy một cái đùi gà mình vừa cắn, nhét vào miệng nàng, bịt miệng nàng lại.

Tống Như Nguyệt đưa thư trong tay cho hắn, lạnh mặt nói:

- Nhạc phụ cùng nhị ca ngươi, đều viết cho ngươi một vài lời, ngươi đọc đi.

Lạc Thanh Chu nhận lấy khăn tay từ trong tay Tiểu Điệp, lau tay, hai tay nhận lấy thư, cúi đầu nghiêm túc nhìn.

Tống Như Nguyệt lạnh lùng nhìn hắn nói:

- Nhạc phụ cùng nhị ca ngươi, đều bảo ngươi ở nhà ngoan ngoãn học tập, tranh thủ tháng sau phát huy tốt trong kỳ thi xuân, cố gắng báo đáp quốc gia, báo đáp bệ hạ. Bọn họ xả thân ở bên ngoài vì nước dốc sức, hy vọng ngươi... Phải biết tự giữ mình.

Trên mặt Lạc Thanh Chu lộ ra một chút xấu hổ, biết được nàng lại nhớ tới chuyện lần trước hắn đi thanh lâu.

Nhưng hắn hơi kỳ lạ.

Nhạc mẫu đại nhân tức giận tại sao lại không dứt, hơn nữa ánh mắt nhìn hắn, không giống như chỉ có liên quan đến việc hắn lúc trước đi thanh lâu. Trông giống như còn vì một lý do khác.

Tần nhị tiểu thư vội vàng chuyển đề tài, nhẹ giọng nói:

- Mẫu thân, mấy ngày nay trong cửa hàng làm ăn tốt chứ?

Tống Như Nguyệt nhìn về phía nàng nói:

- Đương nhiên tốt.

Tâm tình tựa hồ lại tốt hơn một chút, nói:

- Dưới sự giới thiệu của Tuyết Y cùng Mỹ Kiêu, những nữ quyến trong hoàng thân quốc thích kia đều đến xem thử, cảm thấy rất tốt, hẳn là có thể phát triển thành khách hàng lâu dài. Ta sợ khiến Tuyết Y và Mỹ Kiêu mất mặt, cho nên khi những người đó đến, ta cho các nàng xem một vài thiết kế mới lạ, nhưng không có bạo như vậy... Khụ khụ, kiểu dáng không khoa trương như vậy... Tất cả họ đều thích nó.

Tần nhị tiểu thư cười nói:

- Vậy là tốt rồi.

Hai mẹ con trò chuyện thêm một lúc nữa.

Sau bữa tối.

Lạc Thanh Chu đỡ Tần nhị tiểu thư rời đi.

Tần đại tiểu thư ở cách vách bọn họ, đương nhiên mang theo Bách Linh cùng Hạ Thiền trở về.

Khi đi đến sân sau.

Tần nhị tiểu thư đi qua nắm lấy tay Tần đại tiểu thư, thấp giọng nói chuyện.

Lạc Thanh Chu cố ý dừng lại phía sau, thân thiết với Thiền Thiền một hồi.

Bách Linh bĩu môi nhỏ nhắn, vừa hừ hừ lẩm bẩm, cũng không biết đang lẩm bẩm cái gì.

Lạc Thanh Chu không để ý tới nàng.

Lúc đi tới cửa Mai Hương uyển, Lạc Thanh Chu cùng Tần nhị tiểu thư dừng bước.

Tần nhị tiểu thư ôn nhu nói:

- Thanh Chu ca ca, trời tối, đường không dễ đi, ngươi đưa tỷ tỷ vào trong phòng đi.

Lạc Thanh Chu vừa nghe, lập tức đi vào Mai Hương uyển, ở trong cửa nói:

- Ta còn phải nhanh chóng trở về phòng đọc sách. Thu nhi, Tiểu Điệp, các ngươi đưa đại tiểu thư trở về.

Thu nhi vội vàng nói:

- Cô gia, nô tỳ và Tiểu Điệp còn phải trở về nấu nước.

Lạc Thanh Chu lại ra lệnh:

- Châu nhi đi đưa.

Châu Nhi ấp úng, không dám từ chối.

Lúc này, Tần đại tiểu thư đã một mình lạnh lùng rời đi.

Hạ Thiền Thiền vội vàng đuổi theo.

Bách Linh nhìn người nào đó trốn trong cửa, bĩu môi nhỏ nhắn nói:

- Cô gia, ngươi ghét bỏ Linh Thiền Nguyệt cung như vậy, có bản lĩnh sau này đừng tới.

Lạc Thanh Chu ở trong cửa trả lời:

- Yên tâm, ta chắc chắn sẽ không đi.

- Hừ!

Bách Linh hừ lạnh rời đi.

Tần nhị tiểu thư vào phòng, tò mò nói:

- Thanh Chu ca ca, ai lại chọc ngươi tức giận?

Lạc Thanh Chu nhún nhún vai, nói:

- Không, ta không rảnh rỗi như thế. Chỉ là cảm thấy, lúc nào cũng tới chỗ đại tiểu thư cũng không tốt lắm.

Tần nhị tiểu thư nhìn hắn một cái, trầm mặc một chút, lôi kéo hắn nói:

- Thanh Chu ca ca, chúng ta vào phòng, Vi Mặc nói với chàng một chuyện.

Lạc Thanh Chu đỡ nàng đi vào trong phòng, tò mò nói:

- Chuyện gì?

Tần nhị tiểu thư mỉm cười, không lập tức trả lời.

Đợi sau khi hai người vào phòng, nàng từ trên bàn lấy ra quyển Luật hôn nhân Đại Viêm vừa hôm nay mang từ trong cung ra, ẩn ý cười nói:

- Chuyện của chính thê.

Lạc Thanh Chu nghe vậy hơi giật mình, nhận sách, nghi hoặc nói:

- Chuyện của chính thê? Ý nàng là sao?

Tần nhị tiểu thư lôi kéo hắn ngồi xuống trên giường, cười nói:

- Bệ hạ hôm nay nói, nam tử ưu tú như Thanh Chu ca ca, có thể cưới hai chính thê.

Khóe miệng Lạc Thanh Chu giật giật, tựa hồ hiểu được nàng muốn nói cái gì.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters