- Thanh Chu ca ca, lúc trước Vi Mặc vốn muốn làm thiếp, hơn nữa đối với Vi Mặc mà nói, thê hay thiếp, cũng không quan trọng. Quan trọng là Thanh Chu ca ca có quan tâm đến Vi Mặc hay không, chỉ cần trong lòng Thanh Chu ca ca có Vi Mặc thì Vi Mặc cũng đủ cảm thấy hài lòng.
Lạc Thanh Chu lắc đầu, nói:
- Đây chỉ là ý nghĩ của nàng, ta tin tưởng đại tiểu thư tuyệt đối sẽ không đồng ý.
Tần nhị tiểu thư nói:
- Thanh Chu ca ca, chàng tranh thủ đi. Chàng theo tỷ ấy, lấy lòng tỷ tỷ, nghĩ ra cách khiến cho tỷ ấy can tâm tình nguyện thích chàng, chấp nhận chàng. Cho dù là vì Thiền Thiền, cũng đáng chứ?
Lạc Thanh Chu xấu hổ nói:
- Vi Mặc, ta nhớ ta đã nói với nàng, ấn tượng trong lòng đại tiểu thư về ta rất xấu. Gần đây ta lại nhiều lần mất mặt ngay trước mặt nàng, đoán chừng nàng càng chán ghét ta.
Tần nhị tiểu thư nghi hoặc nói:
- Mất mặt như thế nào?
Lạc Thanh Chu đang muốn nói tiếp, Tiểu Điệp đột nhiên xuất hiện ngoài cửa sổ, thấp giọng nói:
- Công tử, nô tỳ vừa rồi đóng cửa thì thấy ai giống Hạ Thiền tỷ tỷ đang đứng ở bên ngoài.
Lạc Thanh Chu nghe vậy sửng sốt.
Tần nhị tiểu thư vội vàng nói:
- Thanh Chu ca ca, mau đi xem thử đi.
Lạc Thanh Chu chuẩn bị đi ra ngoài, lại nghe nàng thấp giọng nói:
- Thanh Chu ca ca, đêm nay không cần về cũng được, Vi Mặc có thể ngủ một mình.
Lạc Thanh Chu giật mình, không nói gì, ra khỏi phòng.
Thu nhi ngồi xổm ở cửa, giúp hắn mang giày vào, cố ý thấp giọng nói:
- Cô gia, nô tỳ và Tiểu Điệp, còn có Châu Nhi đêm nay sẽ ngủ cùng nhau.
Lạc Thanh Chu “A” một tiếng, vờ như không nghe, bước nhanh ra cửa.
Tiểu Điệp đi theo hắn đến cửa tiểu viện, thấp giọng nói:
- Công tử, nô tỳ chuẩn bị đóng cửa, tối người có về không?
Lạc Thanh Chu nhìn ra bên ngoài, nói:
- Đóng cửa đi. Nếu ta về, chỉ là một cánh cửa thì làm sao có thể ngăn cản bổn công tử được?
Tiểu Điệp cười, đẩy hắn ra, trực tiếp đóng cửa vào.
Lạc Thanh Chu đứng ở ngoài, nhìn bóng người dưới gốc cây lớn trước mặt, đi tới, đang định nói chuyện thì bóng người đó đột nhiên quay người rời đi.
Trong nháy mắt Lạc Thanh Chu đứng trước mặt nàng, ôm lấy nàng, nhẹ dàng nói:
- Thiền Thiền, nhớ cô gia sao?
Hạ Thiền giãy dụa một chút, không tránh được, cúi đầu xuống, bộ dáng ủy khuất.
Lạc Thanh Chu hơi nhíu mày:
- Ngươi sao vậy?
Hạ Thiền lại trầm mặc cúi đầu trong chốc lát, nàng thấp giọng nói:
- Bách Linh, nói. Sau này, ngươi sẽ không tới chỗ của chúng ta nữa.
Lạc Thanh Chu nghe vậy cười, xoa đầu nàng, nói:
- Ta đã nói dối nàng ấy, có Thiền Thiền ở đây, làm sao ta có thể không đến.
Hạ Thiền ngẩng đầu lên, nghiêm túc nhìn hắn, nói:
- Bách Linh xem ngươi như một con lừa nhỏ mà cưỡi. Ngươi có tức giận không?
Lạc Thanh Chu gật đầu nói:
- Đương nhiên là ta tức giận.
Hắn lập tức tiến đến bên tai nàng, thấp giọng nói:
- Nhưng cũng không sao. Thiền Thiền, đến lúc đó ngươi giúp cô gia, cô gia cũng cưỡi nàng, được không?
Hạ Thiền nghiêm túc gật đầu:
- Ừm.
Lạc Thanh Chu thêm điều kiện:
- Phải buộc tóc đuôi ngựa cho nàng ấy.
Đôi mắt đen nhánh trong veo của Hạ Thiền lộ ra một nụ cười, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh lệ nhưng vẫn rất nghiêm túc và căng thẳng, lại gật đầu nói:
- Ừm.
Lạc Thanh Chu tiến thêm một bước:
- Chúng ta cùng nhau cưỡi nàng ấy.
Trên khuôn mặt nhỏ nhắn của Hạ Thiền có chút không kiềm được, cúi đầu, thấp giọng nói.
- Ừm.
Lạc Thanh Chu đột nhiên ôm nàng lên, thấp giọng nói:
- Nhưng trước tiên, Thiền Thiền còn phải luyện tập cưỡi ngựa nhiều hơn một chút, đừng đến lúc đó cưỡi không tốt, bị Tiểu Bách Linh làm ngã.
Nói xong, ôm nàng chuẩn bị đi đến giả sơn phía trước.
Suy nghĩ một chút, lại đi đến vườn hoa phía sau.
Hạ Thiền nằm trong lòng Lạc Thanh Chu, mở đôi mắt đen nhánh sáng ngời, yên lặng, không giãy dụa, không nói gì, ôn nhu ngoan ngoãn khiến người ta thương cảm.
- Thiền Thiền, cô gia yêu ngươi….
- Thiền Thiền cũng yêu ngươi...
- Gọi ca ca.
- Ca ca...
- Gọi hảo ca ca.
- Hảo, ca ca...
- Ngoan, Thiền Thiền đáng yêu như vậy, đợi lát nữa cô gia sẽ khiến ngươi khóc, có được không?
- Ô...
Gió đêm thổi qua, hoa thơm đầy vườn.
Linh Thiền Nguyệt cung.
Phía trước bàn trong căn phòng.
Bách Linh mặc váy hồng, ngồi ở đó, đang bĩu môi nhỏ nhắn, nghiền thuốc.
Trên bàn bên cạnh, đầy những cánh hoa với nhiều màu sắc khác nhau.
Trong lọ thuốc, những cánh hoa tươi nhanh chóng được nghiền thành nước cốt.
Chày giã thuốc vừa ‘phốc phốc’ đảo không ngừng, nàng vừa tức giận lẩm bẩm:
- Thối cô gia, xấu cô gia, cô gia chán ghét, có bản lĩnh ngươi vĩnh viễn đừng tới tìm tiểu Bách Linh xin thuốc! Hừ! Người ta không phải chỉ cưỡi ngươi vài cái sao, quỷ hẹp hòi.
Nàng khuấy thuốc trong chốc lát, còn chưa hả giận, đôi chân nhỏ nhắn xinh xắn dưới váy được bao bọc bởi tất màu hồng, tức giận dậm chân lên tấm thảm nhung dày, giống như đang dậm một tên xấu xa nào đó.