- Ta đảo đảo đảo! Ta đập mạnh đập mạnh đập mạnh.
- Hừ.
Rạng sáng.
Trong một lọ thuốc nhỏ, nước hoa tràn ngập.
Nàng ngáp, đổ đầy một lọ nước hoa khác vào một lọ thuốc lớn hơn, sau đó lấy ra một lọ bột và đổ vào.
Sau khi khuấy, nàng nhặt nắp lên rồi đóng chặt lọ thuốc, chuẩn bị nấu lại vào ngày mai.
- Buồn quá, tắm rửa sạch đi ngủ cùng Thiền Thiền.
Nàng thu dọn đồ đạc, đi ra ngoài rửa mặt xong, liền đi đến phòng bên cạnh.
Trong phòng.
Hạ Thiền đã trở về, nằm trên giường ngủ ngon lành.
Bách Linh cởi áo vớ, lặng lẽ chui vào, ôm lấy nàng, đang muốn vụng trộm hôn nàng một cái thì mũi nàng đột nhiên giật giật, hoài nghi nói:
- Thiền thiền, mùi gì vậy? Ngươi lấy hoa của ta dùng sao?
Hạ Thiền xoay người, đưa lưng về phía nàng, lông mi run rẩy, trên gương mặt vẫn còn đỏ ửng, không nói gì.
- Không đúng, còn có mùi khác...
Bách Linh đột nhiên lại rụt đầu vào chăn, bắt đầu ngửi ngửi toàn thân nàng.
Hạ Thiền lập tức trốn vào trong, dùng chăn cuốn toàn bộ thân mình lại, nói:
- Ngươi, ngươi đi đi...
- Hừ! Khó trách hậu viện không có tiếng ngươi luyện kiếm, thì ra vụng trộm chạy ra ngoài! Không chỉ chạy ra ngoài, mà còn bị một tên xấu nào đó bắt nạt, Thiền Thiền, ngươi không thể có chút cốt khí sao?
Bách Linh vô cùng đau đớn, dường như tỷ muội của mình bị người xấu dụ dỗ.
Hạ Thiền im lặng trong chốc lát, quay đầu nhìn nàng nói:
- Hắn nói, tối mai sẽ đến tìm ngươi...
Bách Linh:
- ...
- Hừ, tiểu Bách Linh ta, thà chết không khuất phục.
Đông hồ.
Lạc Thanh Chu đi tới cây cầu gãy, đợi một lát, Long nhi từ dưới nước bay lên, nói:
- Công tử, tỷ tỷ đã sớm tới, đang xem Hoa Cốt ở Long cung.
- Lạc Thanh Chu nghe xong, lập tức theo nàng bay vào đáy hồ, vào Long cung.
Thủy Tinh cung.
Bóng dáng xanh nhạt đứng trước quan tài băng, yên lặng nhìn thiếu nữ trong quan tài, không biết đang suy nghĩ gì.
Lạc Thanh Chu đi tới bên cạnh nàng, ánh mắt cũng nhìn về phía trong quan tài băng, không khỏi nhớ tới đêm đó hắn tiến vào trong thân thể tiểu hỏa hồ, nhìn thấy Hoa Cốt đang thổ nạp.
- Nguyệt tỷ, thần hồn của Hoa Cổ tựa hồ trở nên mạnh hơn, ta phát hiện thần hồn của nàng hình như đang tu luyện, cũng không biết là ai đã dạy nàng.
Hắn cố ý nói như vậy, ánh mắt nhìn thần sắc trên khuôn mặt của thân ảnh bên cạnh.
Hy vọng con thỏ trắng không phải là Nguyệt tỷ tỷ.
Nếu không, hắn thật sự có chút xấu hổ, đương nhiên, đối phương cũng sẽ như vậy.
Mặc dù vậy, hai người cũng tuyệt đối sẽ không nói.
Khuôn mặt của thân ảnh xanh nhạt trở nên lạnh lẽo, thần sắc trên mặt vẫn không có bất kỳ thay đổi gì, trầm mặc, nói.
- Hẳn là không đến một năm, thần hồn nàng có thể trở về cơ thể.
Vừa nghe lời này, Lạc Thanh Chu lập tức vui mừng:
- Nhanh như vậy sao? Đến lúc đó thần hồn trở về cơ thể, có phải cũng giống như trước kia hay không, không có bất kỳ tổn thương nào khác chứ?
Thân ảnh xanh nhạt thản nhiên nói:
- Nhìn tình huống.
Khi Lạc Thanh Chu còn muốn nói tiếp, nàng đột nhiên quay đầu lại, nhìn hắn nói:
- Ta muốn dùng thân thể của nàng một chút.
Lạc Thanh Chu nghe vậy sửng sốt, nói:
- Dùng như thế nào?
Thân ảnh xanh nhạt nói:
- Thần hồn của ta sẽ nhập vào thân thể của nàng, tạm thời khống chế thân thể của nàng.
Dừng một chút, nàng lại nói:
- Thân thể của ta, không tiện làm việc.
Lạc Thanh Chu lập tức hiểu được, nói:
- Bản thể của Nguyệt tỷ tỷ, bị khế ước của Phiêu Miểu Tiên Tông trói buộc, không cách nào tự do hành động, cho nên muốn thần hồn tiến vào thân thể Hoa Cốt, dùng thân thể của nàng, đúng không?
Thân ảnh xanh nhạt nhìn hắn nói:
- Như vậy có được không?
Lạc Thanh Chu do dự một chút, nói:
- Có thương tổn đối với thân thể Hoa Cốt không?
Thân ảnh xanh nhạt thản nhiên nói:
- Không.
Lúc này, Long Nhi phía sau nói:
- Công tử, không chỉ không có thương tổn mà còn có lợi. Hoa Cốt cô nương nằm ở nơi này không hoạt động lâu ngày, chung quy không tốt, thần hồn tỷ tỷ cường đại như vậy, tiến vào thân thể của nàng, còn có thể giúp nàng ôn dưỡng thân thể, nói không chừng có thể rèn luyện thân thể của nàng, đến lúc đó cũng giúp nàng trực tiếp có thể nhanh chóng tu luyện.
Lạc Thanh Chu lập tức gật đầu nói:
- Nguyệt tỷ tỷ, vậy ngươi dùng đi.
Thân ảnh xanh nhạt nhìn hắn nói:
- Không cần hỏi nàng sao?
Lạc Thanh Chu nói:
- Không cần, đến lúc đó ta sẽ nói với nàng ấy một tiếng. Nếu có ích cho nàng, nàng tự nhiên sẽ không từ chối, huống chi, cái mạng này của nàng, cũng là Nguyệt tỷ tỷ cứu trở về, Nguyệt tỷ tỷ tùy ý sử dụng.
Thân ảnh xanh nhạt không nói gì nữa, ánh mắt một lần nữa nhìn về phía thiếu nữ trong quan tài băng.
Ánh mắt Lạc Thanh Chu cũng nhìn về phía bên trong.
Trong đầu hắn, không khỏi hình dung ra Nguyệt tỷ tỷ tiến vào thân thể Hoa Cốt, sau đó đứng ở trước mặt hắn, trìu mến nói với hắn.