Chương 2435: Vi Mặc nguyện làm thiếp, Nguyệt tỷ tỷ mượn thân thể (4)

- Công tử, Hoa Cốt muốn ngươi... Công tử, để Hoa Cốt đến hầu hạ ngươi.

Những hình ảnh hoang đường hiện ra trong đầu hắn.

Này! Ta đang nghĩ gì vậy?

Nguyệt tỷ tỷ thuần khiết như băng ngọc, làm sao có thể dung thứ cho những điều phàm tục đó.

- A!

Trong tay áo trắng của thân ảnh xanh nhạt lóe lên hòa quang, lấy toàn bộ băng quan vào trong.

Long nhi do dự.

Đó là quan tài băng của nàng, nó là của hồi môn của nàng.

Nhưng nàng suy nghĩ một lát rồi lại vui vẻ trở lại.

Tỷ tỷ xem nàng như người nhà của mình.

Nàng và Long cung, tất cả mọi thứ trong Long cung đều là của công tử.

Mà công tử, lại là của tỷ tỷ.

Vì vậy, nàng và mọi thứ của nàng đương nhiên cũng đều là của tỷ tỷ.

Thân ảnh xanh nhạt thu quan tài băng, chuẩn bị rời đi.

Lạc Thanh Chu vội vàng nói:

- Nguyệt tỷ tỷ, lần này ta đột phá hai cấp, hiện tại là Tông Sư hậu kỳ và Phân thần cảnh hậu kỳ, kế tiếp, ngoại trừ tu luyện ra, còn cần chuẩn bị gì không?

Thân ảnh xanh nhạt trầm mặc, nói:

- Chờ khi tiến trình đạt đến tám mươi, ta sẽ nói cho ngươi.

- Ồ...

Lạc Thanh Chu thấy nàng muốn đi, nói:

- Nguyệt tỷ tỷ không dạy ta luyện đan luyện khí sao?

Thân ảnh xanh nhạt thản nhiên nói:

- Cơ bản ngươi đều đã biết, chờ ngươi luyện đến tỷ lệ thành công đạt mười phần, ta sẽ dạy cho ngươi.

- Mười phần...

Tỷ lệ thành công một trăm phần trăm...

Lạc Thanh Chu cảm thấy rất hà khắc.

Thân ảnh xanh nhợt im lặng, lạnh lùng đi khỏi thạch thất.

Lạc Thanh Chu cũng xấu hổ khi nói về công pháp.

Long nhi đã ở đây, hắn cũng không có gan để nói những lời vô nghĩa đó.

Khi hắn nhìn vào mật thất, bóng dáng xanh nhạt đột nhiên trở về nói:

- Ta đi thử thân thể của nàng, lát nữa ta sẽ về.

Lạc Thanh Chu sửng sốt, đang muốn nói chuyện thì thân ảnh xanh nhạt đã rời đi lần nữa.

Long nhi ở một bên chớp chớp mắt, nhỏ giọng nói:

- Công tử, đợi lát nữa tỷ tỷ dùng thân thể Hoa Cốt, ngươi có thể nhân cơ hội nắm tay nàng, thậm chí sờ nàng. Dù sao Hoa Cốt là người của công tử, công tử có thể tùy tiện sờ, tùy ý nói lời tâm tình, tùy ý dùng lời ngon tiếng ngọt trêu chọc tỷ tỷ.

Khóe miệng Lạc Thanh Chu giật giật, nghiêm túc nói:

- Bổn công tử xấu xa như vậy sao?

Long Nhi cười nói.

- Cũng không phải xấu xa, mà là dũng cảm.

Lạc Thanh Chu nghe có chút giật mình, suy nghĩ trong chốc lát, khẽ gật đầu.

- Long nhi, lát nữa ngươi về ngủ sớm đi.

- ...... Nhưng công tử, Long Nhi không buồn ngủ.

- Không, ngươi buồn ngủ rồi, quay về ngủ sớm đi, có nghe thấy không?

- Ô...

Long Nhi bĩu môi nhỏ nhắn, đây là công tử qua sông rút cầu.

Lạc Thanh Chu đưa tay xoa đầu nàng, an ủi nói:

- Ngoan, chờ Nguyệt tỷ tỷ đi rồi, bổn công tử thưởng cho ngươi một nụ hôn.

- Một cái không đủ.

- Hai cái.

- Hai cái cũng không đủ.

- Vậy ngươi muốn mấy cái?

- Một ngàn, một vạn, một trăm triệu cái, cho đến khi Long Nhi mang thai Long bảo bảo của công tử.

Chờ đợi dài đằng đẵng.

Trong lòng Lạc Thanh Chu, vừa chờ mong, vừa lo lắng.

Dù sao cũng là thần hồn phụ thể.

Hơn nữa thân thể Hoa Cốt đã ngủ say một khoảng thời gian dài, thần hồn cũng rời đi đã lâu.

Không biết Nguyệt tỷ tỷ có thành công hay không.

Sau thời gian nửa nén hương.

Long nhi bên cạnh đột nhiên lấy ra bảo điệp đưa tin, sau khi nhìn thoáng qua, vội vàng nói:

- Công tử, đến phòng tu luyện đi, tỷ tỷ ở trong phòng tu luyện.

Lạc Thanh Chu vừa nghe, lập tức đi ra ngoài.

Cả hai ra khỏi Thủy Tinh Cung, xuyên qua thông đạo thạch thất, rất nhanh đã đến một không gian thạch thất trong chính điện.

Thạch thất mở ra, bên trong tĩnh lặng.

Lạc Thanh Chu đi vào, chợt ngửi được một mùi hoa quen thuộc cùng hương vị ngọt ngào.

Hương vị của Hoa Cốt.

Không gian tu luyện trong phòng, vô cùng rộng rãi.

Ngoại trừ nơi tu luyện và công cụ dùng để tu luyện ra, còn có một bể tắm lớn, và một nơi để nghỉ ngơi.

Lúc này.

Một thân ảnh xanh nhạt, lặng lẽ đứng ở nơi tu luyện rộng rãi, lưng hướng về phía cửa.

Sương mù trong bể tắm chậm rãi trôi nổi trong thạch thất.

Dưới màn sương bao phủ, hình bóng ấy mơ hồ, như mộng ảo.

Quen thuộc và thân mật.

Lạc Thanh Chu giật mình, lập tức đi tới.

- Ồ!

Lúc này, thân ảnh xanh nhạt kia chợt lóe lên hào quang, một tầng vầng sáng màu trắng bao phủ thân thể một lần nữa.

Lạc Thanh Chu dừng lại phía sau nàng, cảm nhận rõ ràng được khí tức thân thể của Hoa Cốt, nhún vai nói:

- Ta cũng không phải chưa từng xem qua, cần gì phải dùng vầng sáng che chắn?

Thân ảnh xanh nhạt vẫn đưa lưng về phía hắn, im lặng.

Lạc Thanh Chu đi đến bên cạnh nàng, nhìn chính diện nàng nói:

- Nguyệt tỷ tỷ, rút vầng sáng đi.

Dừng một chút, lại thêm một câu:

- Ta muốn nhìn Hoa Cốt.

Thân ảnh xanh nhạt vẫn không để ý tới hắn.

Loading next chapter...

End of available chapters

Use left/right arrow keys to navigate chapters