Lạc Thanh Chu lại nhìn chằm chằm gương mặt mơ hồ của nàng trong chốc lát, đột nhiên đưa tay ra, muốn cầm cổ tay nàng, muốn cảm nhận cảm giác như thế nào.
Thân ảnh xanh nhạt nghiêng người né tránh, ánh mắt nhìn về phía hắn, thản nhiên nói:
- Yên tâm đi, thân thể của nàng không sao.
Lạc Thanh Chu nói:
- Ta biết, ta chỉ muốn xem một chút.
Thân ảnh xanh nhạt lạnh lùng, im lặng.
Lạc Thanh Chu lại nói:
- Nguyệt tỷ tỷ, có gì không thể nhìn sao? Ta đã nhìn thấy nàng ấy, cũng đã nhìn thấy ngươi, bây giờ hai ngươi kết hợp với nhau, tại sao ta không thể nhìn?
Thân ảnh xanh nhạt vẫn không để ý tới hắn, xoay người, ánh mắt nhìn người gỗ phía trước.
Nơi này đặt rất nhiều công cụ luyện võ.
Lạc Thanh Chu đành phải nói:
- Nguyệt tỷ tỷ, vậy khi nào ngươi có thể cho ta xem?
Thân ảnh xanh nhạt trầm mặc, thản nhiên nói:
- Khi ngươi đánh bại ta.
Lạc Thanh Chu sửng sốt, lập tức nắm chặt nắm tay nói:
- Được! Nếu Nguyệt tỷ tỷ khăng khăng như thế, vậy ta cũng không khách khí. Ta sẽ dùng lôi điện lợi hại nhất của ta, hy vọng đến lúc đó Nguyệt tỷ tỷ đừng bị lôi điện đánh trúng mà khóc.
Thân ảnh xanh nhạt im lặng, trên người mặc bạch y, sau lưng tóc dài đen nhánh, đột nhiên không gió mà tự động khẽ bay múa.
Tư…
Trên nắm đấm của Lạc Thanh Chu đột nhiên xuất hiện một hồ quang màu đỏ.
- Công tử, chờ một chút! Để Long Nhi ra ngoài trước.
Long Nhi đứng ở cửa, đột nhiên biến sắc, cuống quít chạy ra ngoài.
Tiện thể giúp họ đóng cửa thạch thất lại.
Lạc Thanh Chu bắt đầu tích lũy sức mạnh, trên nắm đấm đột nhiên lại có thêm hai lôi điện lóe ra không ngừng.
Màu đỏ, màu tím, màu đen.
Sấm sét ba màu!
- Nguyệt tỷ tỷ, ngươi có chắc không?
Lạc Thanh Chu nắm chặt nắm đấm, hỏi một lần nữa.
Thân ảnh xanh nhạt lạnh lùng nhìn hắn, vầng sáng màu trắng trên người khẽ lóe lên, vẫn không trả lời.
- Rất tốt! Xem chiêu.
Lạc Thanh Chu lập tức gầm thét một tiếng, bất ngờ dùng một quyền đánh về phía nàng.
- Ầm!
Một tiếng nổ vang lên, đinh tai nhức óc.
Một quyền mang kim sắc, mang theo lôi điện ba màu, hung mãnh bay qua người nàng, giáng một đòn nặng nề đánh vào vách tường cách đó không xa.
Trên vách tường kia đột nhiên xuất hiện một tầng trận pháp màu vàng, đột nhiên “rắc” một tiếng, trong nháy mắt bị đánh vỡ vụn.
Thân ảnh xanh nhạt vẫn đứng yên tại chỗ, không nhúc nhích, bình tĩnh nhìn hắn.
Lạc Thanh Chu thu nắm đấm, khí thế đột nhiên yếu đi:
- Được rồi, ta nhận thua.
Thân thể Hoa Cốt nhưng thần hồn là của Nguyệt tỷ tỷ, sao hắn lại có thể dám dùng lôi điện đánh?
Làm sao hắn có thể nhẫn tâm?
Hắn thà tự đánh mình còn hơn.
- Ừ?
Hắn cúi đầu, chợt nhận ra có gì đó không ổn.
Đột nhiên, hắn có thể nhìn thấy rõ váy trắng như tuyết của Nguyệt tỷ tỷ, hơn nữa có thể nhìn thấy rõ đôi chân nhỏ nhắn dưới váy trắng.
- A.
Hắn lập tức ngẩng đầu lên.
Tầng ánh trăng trắng mông lung kia, không biết từ khi nào, đã biến mất.
Gương mặt thật của Hoa Cốt lộ ra.
Làn da trắng mịn, dung nhan xinh đẹp, trong sáng và quyến rũ, đôi mắt như chứa đựng một dòng suối trong vắt, long lanh, quyến rũ mê người.
Toàn thân mảnh mai thon thả, dáng người phập phồng...
Đồng thời, cơ thể của nàng ấy đột nhiên toát ra mùi thơm ngào ngạt.
Nhìn thôi đã thấy thèm chảy nước miếng.
Nhưng quan trọng là, bên trong thân thể này là thần hồn của Nguyệt tỷ tỷ.
Cũng có nghĩa, bất kể cảm xúc nào trên khuôn mặt và ánh mắt của thân thể này, bất kỳ phản ứng nào của thân thể, hay bất kỳ lời nói nào được nói ra, đều là của Nguyệt tỷ tỷ...
Giờ phút này, trong lòng Lạc Thanh Chu hay thái độ trên nét mặt đều rất phức tạp và mâu thuẫn.
Hắn ngơ ngác cứng đờ tại chỗ, bỗng nhiên không biết làm sao.
Tiếp tục đối xử với nàng ấy như Nguyệt tỷ tỷ với sự kính trọng tôn kính mà bó tay bó chân, hay vẫn coi như là Hoa Cốt... Mà không kiêng nể gì?
- Nguyệt tỷ tỷ.
- Ầm.
Lạc Thanh Chu còn chưa dứt lời, bất ngờ, một bàn tay trắng như phấn đánh vào mắt hắn.
Hắn lập tức che mắt, ngồi xổm xuống, hoang mang nói:
- Ngươi định làm gì?
Thân ảnh xanh nhạt không để ý tới hắn, đi tới trước người gỗ trong góc, lẳng lặng nhìn một lát, bất ngờ xuất quyền, đánh vào đầu người gỗ.
- Bùm!
Đầu của người gỗ làm bằng vật liệu đặc biệt đột nhiên bị đánh chia năm xẻ bảy.
Lạc Thanh Chu nhìn thấy, nhất thời rùng mình, vội vàng đứng lên nói:
- Nguyệt tỷ tỷ, ta thấy ngươi nên đem thân thể Hoa Cốt trả lại đi, ta cảm giác ngươi trở nên hung bạo.
Thân ảnh xanh nhạt xoay người, ánh mắt lạnh lùng nhìn hắn.
- A… a.
Thân ảnh nàng chợt lóe lên, xuất hiện trước mặt hắn, lập tức một bàn tay trắng như phấn nhanh chóng phóng đại trước mắt hắn.
Quyền phong ập tới.
Không khí bị ma sát, đột nhiên có một tiếng bò rống rất lớn.