Sau đó, những đại quân Yêu tộc vốn chỉ rút lui, nhất thời hoảng hốt, lui về phía sau biến thành chạy trốn.
Hoảng loạn bắt đầu lan rộng, trái tim bắt đầu hỗn loạn.
Tướng lĩnh Yêu tộc quát lớn gầm lên giận dữ, nhưng lại không có bất kỳ hiệu quả gì.
Khi Ngân Giáp Thiết Kỵ dùng khí huyết phong bạo cường đại xua tan sương mù, móng sắt như sấm, nhanh như chớp xuất hiện trước mắt bọn họ, toàn bộ đại quân Yêu tộc, triệt để tán loạn.
- Giết!
Tám ngàn thiết kỵ như nước lũ cứng rắn vọt vào đại quân Yêu tộc, vó sắt như búa tạ, lực va chạm hung mãnh, cùng với trường thương trong tay bởi vì tốc độ mà vô cùng sắc bén, trong nháy mắt đã khiến những binh sĩ Yêu tộc đang hốt hoảng chạy trốn kia máu tươi bắn tung tóe, máu thịt tung bay, tan rã ngàn dặm.
Yêu quân tan tác.
Trong Hắc Vân thành, tướng sĩ Yêu tộc chạy tới cứu viện, đều dũng mãnh xông vào, liều mạng chữa cháy.
Đối với bất kỳ loài nào, thực phẩm đều là quan trọng nhất.
Hình thể cường tráng, tiêu tốn càng nhiều lương thực, thành viên Yêu tộc đương nhiên cũng thế.
Vì để cho chúng bảo trì trật tự và lực ngưng tụ tốt, cùng với sức chiến đấu, thức ăn của tất cả tướng sĩ Yêu tộc đều được thu thập, cất giữ ở nơi này.
Chỉ có những tướng sĩ dũng cảm mới có tư cách thưởng thức thức ăn ngon.
Nhưng, ai có thể ngờ được, lại có nhân loại đột nhiên lẻn vào nơi này, phóng hỏa đốt lương thực.
Lúc này, ngọn lửa đã lan rộng khắp Hắc Vân Thành.
Trong không khí trong thành, khắp nơi đều là mùi thức ăn bị cháy.
Tướng sĩ Yêu tộc đỏ cả mắt, thấy ngọn lửa không có cách nào dập tắt, lập tức bắt đầu tranh đoạt thức ăn còn lại.
Từng khối thịt cháy cùng xác động vật không trọn vẹn, đều bị chúng tranh giành giữ riêng.
Quy định tướng sĩ nào trước khi khai chiến đều không được phép tàng trữ lương thực, giờ phút này đã trở thành một tờ giấy cháy.
Ngay cả một tướng lĩnh Yêu Tôn trong đó cũng xông vào rừng lửa, cất từng khối thịt cháy bỏng đi.
Nó cũng có một lượng lớn các thành viên cần thức ăn trong nhà.
Địa bàn Yêu tộc cũng không nhiều, vẫn bị nhân loại chèn ép nhiều năm như vậy, gần đây mới bắt đầu ngóc đầu, thức ăn đương nhiên khan hiếm.
Huống chi, bởi vì tin tức đô thành Yêu tộc thượng cổ có thể ở trong đại viêm truyền ra ngoài, phần lớn Yêu tộc khắp Cửu Châu đại lục bắt đầu xông tới nơi này, thức ăn vốn khan hiếm càng thêm không đủ phân chia.
Chỉ vì gia nhập quân đội, mới có thức ăn ổn định, cho nên chúng mới tích cực gia nhập quân đội.
Nhưng tại thời điểm này, thực phẩm đã bị đốt cháy, làm thế nào họ có thể không hoảng sợ?
Cho nên giờ phút này, cảm xúc kinh hoảng, tranh đoạt, chạy trốn rất nhanh đã lan tràn trong toàn bộ đại quân Yêu tộc.
Đồng thời, đại quân Yêu tộc phía trước tan tác, cũng phá hủy phòng tuyến cuối cùng trong lòng chúng.
Tướng sĩ Yêu tộc tràn vào Hắc Vân thành càng ngày càng nhiều, nhưng đều quên bắt địch nhân, đều bắt đầu tranh đoạt thức ăn còn lại, thậm chí bắt đầu bởi vì thức ăn mà tự giết lẫn nhau.
Vài tên tướng lĩnh cao cấp của đại quân Yêu tộc, đầu tiên là quát lớn, tiếp theo rống giận, sau đó bắt đầu rút kiếm chém giết, muốn cho chúng yêu quân tỉnh táo lại, một lần nữa khôi phục trật tự, nhưng những thành viên Yêu tộc này, đều giống như phát điên, chỉ lo tranh đoạt thức ăn, căn bản cũng không có liếc mắt nhìn chúng nó một cái.
- Một đám súc vật ngu ngốc! Đánh bại quân đội của nhân loại, sẽ có nhiều thức ăn hơn.
Lúc này, trong quân đội Yêu Tôn hỗn loạn, đột nhiên truyền đến âm thanh cuồng loạn của nhân loại.
Chỉ thấy người nọ một thân khôi giáp, dáng người cao lớn, dưới cằm mọc râu ngắn, hai mắt sắc bén như ưng, nhìn uy phong lẫm liệt, bên cạnh vây quanh hơn mười thủ vệ nhân loại.
Đúng là Thái vương binh bại chạy trốn.
Giờ phút này hắn nhìn một màn trước mắt, ánh mắt đều đỏ lên, bộ dáng tuyệt vọng bi thương.
Vốn tưởng rằng có thể dựa vào đại quân Yêu tộc cường đại, đông sơn tái khởi, ai ngờ đám súc sinh này căn bản không có chút trật tự hay ý chí gì giống quân đội nhân loại, chỉ cần hơi có gió thổi cỏ lay, liền bắt đầu chạy trốn, bây giờ sau có truy binh, dĩ nhiên còn vì một chút thức ăn mà đánh nhau, tự giết lẫn nhau.
Trong nhiều năm qua, không có gì tiến bộ?
Khó trách bọn chúng có cơ thể cường đại, lực lượng vô cùng lớn lại bị nhân loại đè trên mặt đất, thiếu chút nữa là đã bị diệt tộc.
Hiện giờ tro tàn đã hồi sinh, nhìn tình thế rất tốt, kì thực vẫn là bao cỏ như trước kia.
Ban đầu Đại Viêm vội vàng dẹp phản loại nội đấu cho nên cho chúng nó cơ hội, hiện giờ ra tay đối phó chúng nó, bọn chúng trong nháy mắt đã hiện ra nguyên hình.
- Rác rưởi! Một đám rác rưởi! Bùn không thể đỡ được tường đâu.
Thái Vương vừa mắng to, vừa khóc rống lên.